Con Người Sài Gòn

Tôi đã từng đọc rất nhiều bài viết về những phẩm chất tốt đẹp của người Sài Gòn rằng người Sài Gòn thân thiện ra làm sao, con người Sài Gòn hiếu khách như thế nào...

Con Người Sài Gòn

Bản thân là 01 người con gái được sinh ra tại An Giang nhưng lớn lên và sinh sống tại Sài Gòn nên cũng xem như 02/03 người Sài Gòn rồi. Từ trước đến giờ tôi chưa mảy may suy nghĩ về cái nơi mình đang sinh sống. Trong thế giới của tôi Sài Gòn là một nơi tôi đang sống, đang làm việc, chật chội, đông đúc, nóng bức...chỉ đơn giản là thế thôi.

Cho đến một buổi sáng, trời se se lạnh, đang loay hoay suy nghĩ sáng nay sẽ ăn gì để đi làm nhỉ? Trong đầu loét lên suy nghĩ, mua sanwich ăn và mua sữa đậu nành uống thế là đủ cho buổi sáng. Và y như suy nghĩ, tôi chạy đến cửa hàng mua sanwich và chạy sang con hẻm nhỏ bên kia đường mua 01 chai sữa đậu nành. Dừng xe trước xe sữa (xe sữa này có từ rất lâu rồi, rất gần nhà nhưng tôi chưa 01 lần ghé mua) tôi nói:
“Cô lấy cho con 01 chai sữa đậu nành.”
“Con có lấy đường và đá không?” - cô bán sữa vui vẻ đáp.
“Dạ, cô cho con ít đường và không lấy đá vì con đi làm cũng hơi xa lên công ty là tan hết” - tôi cũng vui vẻ trả lời.
Cô bán cho tôi chai sữa xong cô dặn tôi:
“Lần sau con ghé mua sữa không thấy cô thì con cứ lấy sữa đi mà uống sữa cô để sẵn trên xe bên này là có đường bên này là không đường vì nhiều khi cô phải chạy vào nhà lấy sữa không ai trông hàng, nên con cứ lấy đi làm uống rồi hôm sau ghé trả cô cũng được chứ đợi cô ra nhiều khi lại trễ giờ làm của con.”

Thế là không còn lạnh cho những ngày cuối đông, ấm lòng vì những cử chỉ của người Sài Gòn. Từ đó, tập quan sát nhiều hơn và tôi chợt nhận ra Sài Gòn tuy đông đúc, chật chội, xô bồ nhưng con người thì dễ thương đến lạ!

Xem thêm:  Con người chúng ta đã được lập trình tiêu cực
loading...