Trẻ em sống rất tình cảm

Trẻ con cực kỳ nhạy cảm với mọi thứ mà bé cảm nhận được từ người lớn và muốn vâng lời trong mọi hoàn cảnh. Thật ra chúng ta không biết rõ trẻ luôn sẵn sàng vâng lời ta đến mức độ nào hay mức hoàn hảo bao nhiêu, nhưng đó chính là đặc tính của trẻ. Lấy ví dụ bé để dép lên giường và mẹ bảo "Con đừng làm vậy, dép dơ lắm", rồi lấy tay phủi tấm trải giường. Từ đó bất cứ khi nào thấy dép, thì bé liền nói "dép dơ lắm" và chạy đến giường để phủi sạch.

Chúng ta còn muốn gì hơn thế? Trẻ con nhạy cảm, dễ bị ảnh hưởng đến mức người lớn phải để ý từ hành động đến lời nói vì mọi việc đều được khắc ghi trọn vẹn vào đầu óc trẻ. Trẻ hoàn toàn vâng lời, vì vâng lời là cuộc sống của trẻ, trẻ yêu mến và tôn trọng người lớn, kẻ luôn nói những điều khôn ngoan cần thiết để hướng dẫn trẻ trong cuộc đời. Do vậy chúng ta phải suy nghĩ vì sao một thoáng lỗ nghịch lại có thể là một hành vi thiết yếu hay một sự tự vệ sấu xa.
Đồng thời ta hãy luôn ghi nhớ rằng trẻ luôn sẵn sàng yêu mến và vâng lời.

Chúng ta phải biết trẻ ra con luôn yêu quý người lớn. Dĩ nhiên chúng ta luôn nói cha mẹ, thầy cô rất thương yêu trẻ. Người ta còn nói làm sao phải dậy trẻ yêu thương cha mẹ, thầy cô. Đúng ra, là yêu thương mọi vật và mọi người. Vậy thì ai sẽ là người dậy trẻ biết yêu thương? Là những kẻ phán xét tất cả sinh hoạt của trẻ là ngỗ nghịch và đối phó bằng sự trừng phạt ư? Không người lớn nào có thể trở thành thầy dậy lòng yêu thương mà không cố gắng đặc biệt hoặc không mở rộng tầm trí thức để thấy một thế giới rộng lớn hơn.

Trẻ em sống rất tình cảm

Vâng, trẻ tha thiết yêu quý người lớn. Mỗi khi đi ngủ bé phải đi ngủ cùng người mình yêu quý. Nhưng người bé yêu lại nghĩ "thôi ngay cái trò vớ vẩn này, Sẽ làm hư bé nếu chúng ta luôn bên cạnh trước khi bé ngủ" hay nếu em muốn ngồi vào bàn ăn cùng người lớn và quấy khóc nếu không được phép, thì chúng ta phải giả vờ là không ăn nữa,. Dù chỉ là một đứa bé con mới ăn được ít món nhưng bé vẫn muốn ngồi cùng, nhìn người bé yêu quý ăn uống. Bé sẽ thôi khóc khi được ngồi như vậy. Nếu vào bàn mà bé vẫn khóc nghĩa là không được ai để tâm đến. Bé muốn là một thành viên trong nhóm.
Còn ai khác khóc vì thiết tha mong muốn được ngồi cùng với chúng ta khi chúng ta ăn? Một ngày nào đó chúng ta sẽ buồn bã thốt lên "bây giờ không ai khóc để đòi mình ở gần trước khi đi ngủ nữa, mọi người đều nghĩ đến bản thân và ôn lại những gì xảy ra trong ngày khi tiếp đi, nhưng không một ai nghĩ đến mình" chỉ có đứa bé này luôn nhớ và nói mỗi tối "đừng bỏ con, hãy ở lại với con" thì người lớn lại trả lời "không thể con ạ, còn nhiều việc phải làm" Và cho rằng bé phải được sửa dậy nếu không bé sẽ khiến mọi người trở thành nô lệ cho lòng yêu mến của bé.

Thỉnh thoảng bé thức dậy vào buổi sáng và đi đánh thức ba mẹ khi họ vẫn muốn ngủ: mọi người đều than phiền về việc này. Nhưng đứa bé thức dậy, rời khỏi giường là con người thuần khiết, làm điều mà ai cũng phải làm. Khi mặt trời mọc mọi người thức dậy nhưng ba mẹ vẫn còn ngủ. Bé đến với họ tựa như muốn nói "ba mẹ phải học cách sống khỏe, dậy đi, ban mai đánh thức chúng ta" Nhưng bé đâu phải là thầy giáo, bé nhìn ba mẹ chỉ vì yêu mến họ. Một khi thức giấc, bé buộc phải tìm đến người mình yêu thương, đi qua những căn phòng còn tối, khuất ánh sáng. Bé đi, có thể còn chập chững nhưng không sợ bóng tối hay những cánh cửa khép hờ, bé đến bên ba mẹ và chạm nhẹ vào họ. Hầu hết họ đều nói "đừng đánh thức ba mẹ dậy vào buổi sáng" thì bé trả lời "con không đánh thức ba mẹ, con chỉ hôn ba mẹ thôi". Và cha mẹ lại nghĩ đến cách phản đối bé. Nhưng trong cuộc sống làm gì luôn có ai đó mỗi khi thức dậy đều muốn đến bên chúng ta, bất chấp khó khăn, không phải để đánh thức mà chỉ để nhìn và hôn chúng ta? Chúng ta nói kiểu nghịch ngợm này cần sửa đổi: đối với chúng ta những điều yêu thương này chẳng có nghĩa lý gì.

Đứa trẻ yêu thương thức giấc không chỉ vì trời sáng mà cũng vì người cha và người mẹ của bé đang ngủ quá nhiều, và thường ngủ suốt cả đời. Tất cả chúng ta thường có khuynh hướng ngủ mặc kệ mọi thứ nhưng với sự suất hiện của đứa trẻ, một con người mới đánh thức chúng ta, giúp ta tỉnh táo theo những phương cách riêng, một con người hoạt động khác kiểu chúng ta, mỗi sáng suất hiện như để nói "nhìn xem, có một cuộc sống khác, ba mẹ có thể sống tốt hơn".

Chúng ta luôn có thể sống tốt hơn, do con người có xu hướng lười biếng. Chính đứa bé là người có thể giúp vực ta dậy. Nhưng nếu người lớn không thử cố gắng, họ sẽ thất bại, dần dần trở nên chai lì và cuối cùng biến thành vô cảm.

Sau khi đọc bài viết này nhiều phụ huynh sẽ tự nghĩ lại những lúc cảm thấy khó chịu với những nhu cầu tình cảm thiết yếu của con em mình. Mỗi khi bé ngồi cùng bữa ăn thịt bát đũa, mỗi khi bé chạy sang giường bố mẹ vào các buổi sáng, buổi tối đòi ngủ cùng bố mẹ. Tất cả những điều đó chính là tình yêu thương của bé, Nhu cầu được yêu thương của bé. Hãy nghĩ về điều đó.
Chúc các bạn có những giây phút tuyệt vời bên gia đình mình.

Đọc thêm: Xe ôtô điện trẻ em kiểu dáng địa hình 12v 7A, có bập bênh và 4 mô tơ
loading...