Skip to main content

ĐƠN GIẢN HOÁ TỚI MỨC THÔ THIỂN!

Dù sao, xu hướng phức tạp hoá cũng có cái đáng yêu và được việc của nó. Vì nó khiến người học tôn trọng kiến thức, tôn trọng người truyền giao và có tình yêu với những gì mình hấp thu được. Xu hướng ngược lại, đại khái hoá, sơ sài hoá vấn đề tới mức thiển cận, mới là cái đáng ngại của người Việt ngày nay.

Có lẽ những người có xu hướng này không phải thủ phạm, họ chỉ là nạn nhân tình cờ qua đường của một số vị thực sự tài năng. Các vị ấy khái quát hoá rất nhanh, nắm được trọng tâm vấn đề vì thế khi miêu tả lại họ chỉ cần phác vài câu là vào đúng cốt lõi luôn. Tôi từng gặp những vị như vậy trong một dự án từ những năm 2006. Các anh chị ấy thuộc hội du học sinh Việt Nam sang Nga và các nước Đông Âu năm 1982. Tôi không hình dung nổi làm sao mà một tập tài liệu 50 trang chuẩn bị kỹ lưỡng chi tiết, họ chỉ lướt trong 5 phút là đã xong ý chính và có thể đặt câu hỏi phản biện cực sốc và sắc ngay sau đó. Đó là những vị có khả năng thiên phú, có nhiều vị đoạt giải Toán lý cấp thế giới, đồng thời có rèn luyện kỹ càng chăm chỉ qua nhiều năm nên đầu họ hoạt động hiệu quả có lẽ còn hơn cả máy tính.

Nhưng không phải ai cũng thế, những người thường nghe họ thì thấy đơn giản quá, thế là học cái phương pháp làm đơn giản hoá không học mà lại chuyển sang bắt chước cái vẻ đơn giản cua họ. Thế là mọi thứ với họ không có gì đơn giản hơn. Ông A chứ gì? Chả qua là con rể của tướng B nên giờ mới giàu thế. Chị C chứ gì, ôi giời tưởng thế nào, may vào được đó rồi dần là lên thôi! Cứ thế, các định luật vũ trụ phức tạp được họ hoá giải một cách nhiệm màu tới mức thành :” Phim John Wick hả, à một chú sát thủ đi tìm chó trong thành phố!”. Truyền thống Samurai hả? “À, có gì đâu! Nó là cái bọn cạo đầu phía trước, hơi tý tự ái lên là rút dao ra đòi mổ bụng tự sát!”

Trong lớp học, một bạn học viên của tôi ngồi lướt web và nhắn công việc cho nhân viên qua chat và zalo. Hỏi bạn ấy sao không ghi bài bạn ấy nói: các cái thầy nói đơn giản quá, mà lại theo kiểu management là chính chứ bên em cả 5 trung tâm em đều làm theo kiểu leadership. Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi thêm: vậy à? Không huấn luyện gì hết hả em? Dạ không, em phác thảo công việc cùng các bạn, sau đó để các bạn tự chia nhau làm, là xong. Giỏi nhỉ, thế doanh số tăng trưởng thế nào? Dạ thì mỗi tháng tăng hơn tháng trước 30% thầy. Vậy thì quá tốt, vừa rồi có một cái ở gần nhà anh vừa đóng cửa là các em chuyển đi hay thế nào? Trung tâm nào thầy, thì ở đường M. có 1 cái đấy, cách đây 2 tháng anh thấy còn tuyển sinh giờ thế nào rồi. Thầy nói cái nào mà em không nhớ nhỉ?”...

Sau 3 tháng, vẫn em gái đó, vẫn hồn nhiên vậy, vào chat hỏi tôi một câu làm tôi sững sờ: Thầy ơi, giờ tuyển sales trực tiếp thì lương trung bình trả bằng bao nhiêu % doanh số của bạn ấy tạo ra hả thầy? Sao em hỏi câu đấy? Tôi đã nói trong lớp ngay từ buổi đầu rồi mà? Ơ thế ạ? Em có ghi chép lại không? Anh nói rất kỹ phần này rội, cái này tuỳ mỗi ngành, mỗi thời gian phát triển và còn tuỳ cả định hướng của em nữa. VẬy ạ… và cứ thế, cái bạn ấy tưởng là biết rồi, vì nó đơn giản lại chính là cái bạn ấy thiếu. Tôi giờ không rõ tốc độ phát triển thế nào nhưng có cảm nhận rằng, tỷ lệ % bạn ấy có nói với tôi đợt trước cũng chỉ mang tính cảm giác.

Có một vài bạn vào học lớp của tôi, vì cái phong cách đơn giản của tôi, hình như nghĩ rằng dễ lắm, và thế là cũng hết bài của ông ấy rồi nên sau đó quyết tâm ra làm giảng viên. BẠn tung lên mạng một số lời chào hàng mang tính vừa khoa trương vừa như thách thưc. Và cũng chỉ một tháng sau đó không thấy tăm hơi giảng viên ấy đâu cả!


Lớp tập võ, những năm 1999-2001. Có một số lần đang tập tự dung tôi thấy một vài võ sinh mặt mũi có vẻ nghiêm trọng ra gần thầy mình, thì thào được vài phút đột nhiên ông cáu lên. Bật ra khỏi chỗ ngồi ông chỉ tay về phía nhóm bọn tôi đang tập “Mày tập và đổ mồ hôi như bọn kia kìa, suốt ngày thích rỉ tai nói nhỏ! Bí kíp là do mày tự ngộ ra chứ tao nói bao lần mày có chịu tập đâu?”. Cả lũ sợ thầy không dám nói gì nhưng nhìn nhau cười vì biết là anh chàng kia lại sử dụng mẫu câu kiểu: “Sư phụ, sư phụ xem dư lào, để em tập 3,4 năm ở đây rồi mà thằng A nó mới vào 2 tháng tẩn cho xưng cả người lên như này?”. Ý ở đây là anh ta mượn cớ mình bị bất công để tác động tới ông thầy mong ông ấy rón tay làm phúc mà nói luôn cái “nội công tâm pháp” kiểu như bí kíp “lăng ba vi bộ” mà Đoàn Dự lớ quớ thế nào, may hơn khôn lại học được. Đây là một ý thức rất kém, vì nó cho rằng ông thầy không có cái qué gì cả, chẳng qua ông thuộc được đâu đó 3,4 điểm bí mật và ông ấy cứ dấu tiệt đi làm của riêng để mà bịp hết lớp học trò này tới lớp học trò khác.

Gần thầy tôi được liên tục 4 năm, tôi biết ông không phải như thế. Cái tài của ông, giống như những người thành đạt trong mọi ngành nghề khác, nó không phải nằm ở một số công phu bí kíp, mà lại nằm ở khả năng phán đoán và phản ứng nhanh nhạy với tình huống. Là một người mẫn tiệp, ông không dạy chúng tôi thoe kiểu giống nhau. Mỗi người ông dạy một kiểu riêng bám sát với tính cách và khí chất của người đó. Mỗi lần giao tay với ông, ngay lúc tập, tôi không rõ ông chỉnh cái gì, nhưng sau đó khi chuyển sang giao tay với người khác tôi mới thấy hoá ra mình đã khá hơn một chút. Tức là trong tích tắc chạm, ông đã phát hiện điểm yếu của tôi và chỉnh nó cho tôi, thậm chí gài luôn vào tư duy của tôi một định dạng mà sau đó tôi mới hiểu!

Người thầy như thế là người rất giỏi, tuy hiếm gặp nhưng không phải không có. Và tựu trung, họ không phụ thuộc vào những nguyên lý giới hạn mà cực giỏi trong xác định, xử lý vấn đề. Mà cũng đúng thôi, trong võ thuật hay trong kinh doanh, mọi bài tập đều phải đi từ việc khiến cho người học và thực hành làm những thứ phức tạp trở thành đơn giản hoá dần tới mức trở lại trạng thái tự nhiên ban đầu. Lúc ấy thì họ chỉ còn một thứ, đó là phản xạ nghề nghiệp.

Cùng là đơn giản, đừng đơn giản tới mức thô thiển, hãy đơn giản khi bạn đã chín!

Đọc thêm: VĂN HÓA TIẾP NHẬN THƯ NGHỈ VIỆC CỦA NHÂN VIÊN

loading...





Đỗ Xuân Tùng – Giám đốc Công ty Tư vấn và Đào tạo Nhân Việt

Popular posts from this blog

Hướng dẫn sử dụng điếu cày cho người mới lần đầu tập hút thuốc lào

Chiếc điếu cày không còn đơn thuần chỉ là chiếc điếu cày dùng để hút thuốc lào nữa, mà nó còn thực sự là một tác phẩm nghệ thuật của những nghệ nhân thủ công truyền thống tại vùng quê xứ Thanh -  Thanh Hoá. Mà họ đã mày mò, tìm tòi, nghiên cứu những kiểu dáng điếu cày, kỹ thuật làm điếu cày sao cho đẹp, hút thuốc lào sao cho ngon, nhằm phục vụ tốt hơn nhu cầu hút hít thuốc lào của các anh em gần xa.

Hơn nữa cả thế giới đang cấm thuốc lá nhưng không thể cấm thuốc lào, và chiếc điếu cày sẽ còn theo chân chúng ta lâu dài trong xã hội hiện đại văn minh hôm nay. Để quá trình sử dụng điếu cày được đạt chuẩn mình xin lưu ý mấy điểm qua bài viết hướng dẫn sử dụng điếu cày sau đây:


1. Sau khi mua điếu cày về, anh em nên đổ nước vào điếu và cho thêm vài ba hạt muối trắng, xúc điếu và hút một thời gian để thuốc nhanh dậy mùi.

2. Vậy để làm sao để điếu lên nước đẹp? Để bảo quản điếu tốt và nhanh lên nước đẹp, mỗi ngày, buổi tối trước khi ngủ anh em nên dùng vải màn, nhỏ một giọt dầu ăn và la…

LÀM MÀU - MAKE COLOUR - INDIAN

Làm màu là gì? Làm màu hay các bạn trẻ hay gọi vui là "make colour" ( theo tiếng anh ) là việc màu mè hóa hình thức lên để thuyết phục người khác. Bây giờ bạn đã hiểu từ "làm màu" mà các bạn bè mình hay dùng để nói mình hoặc người khác chưa?

Kỹ năng này rất cần trong kinh doanh, mà chỉ làm màu cho sản phẩm thôi nhé, nhưng hãy nhớ là phải dựa hoàn toàn vào "chất" thực sự rồi hẵng làm. Làm cho kỳ vọng người ta cao vút rồi người ta không thỏa mãn người ta sẽ INDIAN cho đấy ( INDIAN nghĩa là I Never Do It AgaiN, xin lỗi mấy bạn Ấn Độ).



Còn trong cuộc sống, người với người thì không cần phải làm màu đâu, có gì nói nấy là tuyệt nhất. Vì con người nhạy cảm lắm, nhìn qua là người ta cảm giác được mình nói thật hay nói quá rồi. Cố làm gì.

Chân thành mà đến với nhau, đỡ mất thời gian, mất công sức, mất tình cảm. Con người ai cũng bình đẳng, chẳng ai hơn ai kém ai cả, vậy mới yêu thương được nhau và hạnh phúc nha.

Đừng "đến với nhau một lần mà ánh mắt bao ngại …

Cách chọn mua điếu cày đẹp, chuẩn để hút thuốc lào ngon

Hướng dẫn cách chọn mua điếu cày đẹp, chuẩn, điếu cày bọc đồng làm từ tre hoặc nứa..., một cách chi tiết nhất. Cách kiểm tra cũng như text điếu cày trước khi mua. Làm sao để chọn được điếu cày hút thuốc lào cho ngon....điếu cày trong video là mình mua ở thành phố Thanh Hoá, vì xứ thanh nổi tiếng là làm điếu cày đạt chuẩn cao nhất.



Trầm cảm là thứ tồi tệ nhất

Nó gặm nhấm ta từng chút, từng chút một, ngày này qua ngày khác. Ta không thể nói với ai. Nếu có nói ta cũng nhận lại những lời động viên hoàn toàn vô dụng, hoặc cái thứ gọi là trầm cảm là ta mê muội tin rằng: những lời nói ấy chẳng có ý nghĩa gì với ta trong lúc đó. Buồn hơn, ta còn có thể nhận lại những lời chỉ trích, nào là sao không sống tốt hơn đi, sao không lấy nó làm động lực, sao không vì người này, người kia, ở đó mà trầm với cảm, buồn với bã làm gì?

Mình là một đứa từng rơi vào trầm cảm năm lớp 11. Bố mất - người mình thương nhất ra đi. Mình rớt học sinh giỏi, từ hạng 3 của trường xuống học sinh khá của lớp. Mình mất căn bản vài môn. Thầy cô buông những câu chỉ trích, tại sao hồi xưa thế này, bây giờ lại như thế này. Bạn bè động viên thì ít mà vui mừng vì mình rớt hạng thì nhiều. Mình bị xỉa xói, mình bị nói xấu vì học càng ngày càng ngu đi. Mẹ đã sẵn buồn, thấy mình rớt hạng thì càng buồn hơn. Họ hàng toàn hỏi những câu sao học gì kì vậy con, thế này thế kia.

Từ đó, mình …

Mục đích cuối cùng của doanh nghiệp là gì?

Tôi đã đặt câu hỏi này cho nhiều doanh chủ. Đa số trả lời (một cách thật thà) là tìm kiếm LỢI NHUẬN. Các giám đốc tài chính (và nhiều chuyên gia tài chính) cũng thường nói vậy. Các giám đốc chức năng khác cũng thường trả lời na ná - làm gì làm, cũng phải có lời, chứ hổng lẽ làm cho lỗ? Sự tranh cãi giữa giám đốc marketing và giám đốc tài chính cũng thường xoay quanh chuyện lời lỗ. Giám đốc tài chính luôn nhìn vào dòng cuối cùng (bottom line), tức dòng lợi nhuận sau thuế để đánh giá mọi hoạt động marketing; và trong nhiều trường hợp, các chương trình marketing bị ách tắc vì 2 chữ profit (lợi nhuận) mà giám đốc tài chính sử dụng như bảo bối để nắm quyền "phủ quyết".


Ít ai hiểu được mục đích cuối cùng của doanh nghiệp KHÔNG PHẢI LÀ LỢI NHUẬN, tức không phải lấy doanh thu trừ chi phí xem còn lại bao nhiêu. Có lợi nhuận, nhưng giá trị cổ phiếu không tăng thì sao? Có nhiều công ty không có lời, thậm chí báo cáo lỗ, nhưng giá cổ phiếu vẫn tăng. Nếu là cổ đông, tức những đồng sở hữu…