ĐÀ LẠT ÔM TRỌN TÔI VÀ ANH

Kể ra lên Đà Lạt cũng kha khá lần, nhưng chưa từng ngắm Đà Lạt bằng con mắt lạ và trái tim đồng cảm đến vậy,ở nơi mà sương muối, mưa rơi, đèn mờ huyền ảo đến lạ vậy. Dốc thoai thoải, tôi ngửa mặt lên làn sương muối , mưa bay bay với tấm áo khoác che nửa đầu và với đôi mắt nhắm hờ tôi thấy bình yên đến lạ.


Bước chân lên dốc không hề nặng tí nào, vì con tim đã bị mê hoặc bởi không gian nơi ấy. Có người anh nói với tôi rằng " ĐÀ LẠT LÀ ÁC MỘNG CỦA NHỮNG KẺ CÔ ĐƠN"., Tôi thầm nghĩ - thật sao??.Nếu bạn nhìn Đà Lạt bằng con mắt của tôi đêm hôm ấy, thì hẳn bạn chỉ muốn Đà Lạt là của riêng mình thôi Nhìn từ trên con dốc chỉ thấy xa xa nhà đèn mờ mờ trong làng khói lạnh, tưởng tượng nơi tôi đang đứng cũng đầy sương thật tuyệt. Tôi đi chốc chốc lại dừng, trời càng lúc càng nhiều mưa, tôi trùm kín cả đầu tiếp tục đi với tâm hồn trống rỗng, đón nhận hết tình yêu tôi dành cho nơi đây.

Thật sự là khi tôi viết những dòng này , tim tôi đập nhanh lắm, tôi chắc chắn sẽ lại long dong 1 mình trên con dốc k bóng người đêm ấy. Tôi tự thưởng cho mình bằng 1 thoáng nghĩ rằng " Liệu nắm tay anh đi trên con đường ấy, có làm tôi hết yêu Đà Lạt hok? liệu anh có là người tôi yêu nhiều đến mức thốt lên rằng - Em yêu anh hơn cả con đường này, người yêu à. " Tôi đã nghĩ như vậy, tôi tin anh cũng yêu Đà Lạt bằng con tim đồng điệu như tôi, bởi chúng tôi cho đi 1 tình yêu giống nhau thì ắt hẳn tim chúng tôi cùng 1 nhịp đập rồi. Tôi chưa tưởng tượng ra tim tôi sẽ bay về đâu khi Đà Lạt ôm trọn tôi và anh, để tôi được yêu nhiều gấp bội.

Xem thêm: Nên làm gì khi không biết làm gì?

loading...