Skip to main content

May mắn và nuối tiếc

Tình cũ không rủ cũng tới”. Chẳng biết có đúng thế không, nhưng đã 12 năm rồi, họ lại gặp nhau. Không, chính xác là cách đây gần hai tuần, cả hai sững người khi nhìn thấy nhau ở một buổi hội thảo. Anh đưa chị tấm danh thiếp, chị ‘nháy’ vào máy anh. Và hôm nay, cả hai ngồi ở quán cà phê, không xa công ty của anh nhiều lắm. Mười hai năm đủ xóa nhòa nhiều thứ.

- Công việc của em ổn chứ
- Vâng, cũng ổn.
- Em có vẻ mập lên chút chút. Nhưng rất nữ tính.

May mắn và nuối tiếc

Chị cười, chị không muốn nói, anh cũng mập lên chút chút; nhưng hình như điều đó lại khiến anh hấp dẫn hơn chăng.
- Công việc anh thế nào?
- Nhiều việc, nhưng không tỷ lệ thuận với tiền.
- Vui nhỉ
- Ừ. Em mấy đứa rồi nhỉ, trai hay gái?
- Em hai nhóc. Ơn giời, không phải đẻ con gái
- Em nói thế thôi, có con gái là niềm hạnh phúc đấy. Với anh, con gái là niềm vui, thật đấy. Nó có thể chia sẻ với anh nhiều thứ lắm!
- Có thể. Mà con gái anh cũng lớn rồi còn gì?
- Ừ, con bé 14 rồi, nhanh thật.

Cả hai cùng rơi vào khoảng im lặng, đều nhìn đi nơi khác. Kỷ niệm thật nặng nề. Bỗng anh cầm tay chị, nhìn vào mặt chị và hỏi:
- Em có hạnh phúc không? Em có biết anh rất nhớ em không?

Hơi thở anh gấp gáp. Anh nhìn thật sâu vào mắt chị và nói:
- Ngày ấy, anh không hiểu nổi sao mình lại làm thế. Lỗi tại anh. Mất em, anh mất tất cả. Em có biết khi ôm vợ, anh phải nghĩ đến em, nghĩ là đang ôm em; anh mới làm tình được không? Tiền chả bù được nỗi thiếu em, em biết không?

Chị run lên. Ngày ấy, anh chia tay với lý do mà chị không thể nói gì, và chị ôm mảnh tình của mình đi về trong nước mắt. Chị đã từng xin anh, hãy nghĩ lại; hãy cho bản thân một cơ hội. Nhưng anh nói, mọi sự đã an bài. Mười hai năm đủ để người ta làm nhiều thứ: hai kỳ rưỡi đại hội Đảng, ba cái bằng đại học, bốn cái bằng thạc sỹ. Nhưng thời gian vẫn làm chị đau nhói khi nghĩ đến cảm giác bị bỏ rơi. Bỗng nhiên, chị thấy lòng kiêu hãnh của mình được ve vuốt. “Ôi, ngày ấy anh kiên quyết bỏ tôi, như vứt đi cái giày rách, giờ lại ân hận ư? Anh đã ôm lấy người đàn bà anh không yêu để có được tiền tài và danh vọng ư? Nhưng anh đáng thương thật, khi anh còn yêu mình nhiều đến thế!”

Bỗng bản “Định mệnh” của Bethoven trầm hùng vang lên. Anh vội rút tay anh khỏi tay chị và nghe điện thoại:
- Alo, vâng tôi đây. Phải về họp ngay à? Vâng, khoảng 10 phút nữa tôi có mặt.

Anh nhìn chị cười:
- Em à, anh bị gọi về gấp. Mình hẹn nhau sau nhé?
- Vâng - chị cười thông cảm- hôm khác anh à.
- Em hứa đấy nhé. Hãy cho anh được gặp em, em nhé!

Anh và chị đứng dậy, anh khẽ hôn vào má và chị bỗng rùng mình. Chỉ một phút, không, nửa phút nữa thôi, chị sẽ ngã vào vòng tay anh mất.

- Anh hứa, mình sẽ bù lại cho nhau thời gian đã mất, em nhé!

Anh trả tiền và ra khỏi quán, đi như chạy. Đến đoạn rẽ, anh không quên gửi đến chị cái hôn gió đầy ý nghĩa. Chị đứng đợi chú bé đi lấy xe máy cho mình. Mười hai năm, mà vẫn run rẩy. Tim chị đang ca lên câu hát: anh ấy vẫn yêu mình. Chị chậm rãi lấy Xe, chậm rãi đeo bao tay, chậm rãi đeo bịt mặt, rồi kính mắt. Hôm nay, thằng cu Tí vui lắm đây, vì được mẹ đón sớm. Khi bắt đầu đội mũ bảo hiểm thì chị thấy anh quay lại, chạy vào quán. Trở ra, anh cầm theo tài liệu. Chắc lúc nãy vội quá bỏ quên. Chị thích thú ngắm anh mà không bị phát hiện. Anh đi sát ngay chị, vừa đi, vừa điện thoại với ai đó:

- Alo, cưng à. Ừ, có đứa bạn dở hơi rủ cà phê, rồi kể lể chuyện vớ vẩn, anh phải nói mãi mới dứt. Em đến nơi rồi à, cố lấy cái phòng 302 ý, cho thoáng. Thôi mà, anh sẽ đền. Đúng 15 phút nữa anh có mặt.

Chị ngơ ngác, mất một lúc, nước mắt tràn đầy. Nhưng nhìn xung quanh: Trời mùa thu đẹp quá. Nắng vàng mà không chói, hoa sữa thì ngào ngạt.

Chị thấy thanh thản, nhoẻn miệng cười, nụ cười hạnh phúc: mười hai năm - đến hôm nay, chị mới vứt nguyên một đôi giầy rách!

Đọc thêm: NGƯỜI VỢ TRONG MƠ ...

loading...


Popular posts from this blog

Hướng dẫn sử dụng điếu cày cho người mới lần đầu tập hút thuốc lào

Chiếc điếu cày không còn đơn thuần chỉ là chiếc điếu cày dùng để hút thuốc lào nữa, mà nó còn thực sự là một tác phẩm nghệ thuật của những nghệ nhân thủ công truyền thống tại vùng quê xứ Thanh -  Thanh Hoá. Mà họ đã mày mò, tìm tòi, nghiên cứu những kiểu dáng điếu cày, kỹ thuật làm điếu cày sao cho đẹp, hút thuốc lào sao cho ngon, nhằm phục vụ tốt hơn nhu cầu hút hít thuốc lào của các anh em gần xa.

Hơn nữa cả thế giới đang cấm thuốc lá nhưng không thể cấm thuốc lào, và chiếc điếu cày sẽ còn theo chân chúng ta lâu dài trong xã hội hiện đại văn minh hôm nay. Để quá trình sử dụng điếu cày được đạt chuẩn mình xin lưu ý mấy điểm qua bài viết hướng dẫn sử dụng điếu cày sau đây:


1. Sau khi mua điếu cày về, anh em nên đổ nước vào điếu và cho thêm vài ba hạt muối trắng, xúc điếu và hút một thời gian để thuốc nhanh dậy mùi.

2. Vậy để làm sao để điếu lên nước đẹp? Để bảo quản điếu tốt và nhanh lên nước đẹp, mỗi ngày, buổi tối trước khi ngủ anh em nên dùng vải màn, nhỏ một giọt dầu ăn và la…

LÀM MÀU - MAKE COLOUR - INDIAN

Làm màu là gì? Làm màu hay các bạn trẻ hay gọi vui là "make colour" ( theo tiếng anh ) là việc màu mè hóa hình thức lên để thuyết phục người khác. Bây giờ bạn đã hiểu từ "làm màu" mà các bạn bè mình hay dùng để nói mình hoặc người khác chưa?

Kỹ năng này rất cần trong kinh doanh, mà chỉ làm màu cho sản phẩm thôi nhé, nhưng hãy nhớ là phải dựa hoàn toàn vào "chất" thực sự rồi hẵng làm. Làm cho kỳ vọng người ta cao vút rồi người ta không thỏa mãn người ta sẽ INDIAN cho đấy ( INDIAN nghĩa là I Never Do It AgaiN, xin lỗi mấy bạn Ấn Độ).



Còn trong cuộc sống, người với người thì không cần phải làm màu đâu, có gì nói nấy là tuyệt nhất. Vì con người nhạy cảm lắm, nhìn qua là người ta cảm giác được mình nói thật hay nói quá rồi. Cố làm gì.

Chân thành mà đến với nhau, đỡ mất thời gian, mất công sức, mất tình cảm. Con người ai cũng bình đẳng, chẳng ai hơn ai kém ai cả, vậy mới yêu thương được nhau và hạnh phúc nha.

Đừng "đến với nhau một lần mà ánh mắt bao ngại …

Bữa cơm công nhân Samsung 22.000 đồng, 0 đồng và 11.000 đồng

Nhà máy Samsung Thái Nguyên SEVT có 62.000 người lao động. Mỗi ngày căng tin nấu 160.000 suất ăn cho 4 bữa. Có 1.000 đầu bếp và nhân viên phục vụ. Họ thuộc các nhà thầu cung cấp bữa ăn cho nhà máy.

Thực phẩm do dân trong vùng cung cấp và được các nhà thầu kiểm tra an toàn nghiêm ngặt. Cho tới nay, 8 năm với Samsung Bắc Ninh SEV và 3 năm với SEVT, dù phục vụ đông như vậy, chưa hề xảy ra sự cố ăn uống. SEVT yêu cầu nhân viên đánh giá việc phục vụ ăn uống sau từng bữa và mỗi ngày.
Mỗi bữa có 14 set thực đơn, có menu Hàn Quốc, có menu cho bà bầu, ngày Rằm và mùng 1 có món chay. Ai có nhu cầu có thể xin thêm nhiều hơn cho no. Nhân viên làm ca ngày được ăn bữa trưa. Nếu làm tăng ca được ăn thêm bữa tối. Từ Tổng giám đốc tới nhân viên đều ăn chung và ăn thực đơn như nhau. Trong căng tin có bàn để sẵn hoa mừng sinh nhật nhân viên trong ngày. Người có sinh nhật được nhà máy tặng hoa, bánh sinh nhật và một số món ăn, cũng như có nơi ngồi riêng để mời bạn bè.

Các bữa ăn được cung cấp miễn phí ch…

Các bước để học và thực hành PLC cho người mới bắt đầu

1. Tìm hiểu về phần cứng, phần mềm và cách đấu nối mạch điện cho PLC. Phần này ta có thể tìm hiểu các tài liệu của các hãng PLC.
2. Cần trang bị kiến thức về điện, đọc hiểu sơ đồ điện, cách lắp đặt các loại sensor, nút nhấn,... cho các ngõ vào và cách lắp đặt các relay, contactor, đèn báo,... cho các ngõ ra. Đối với Sensor cần lưu ý: có 2 loại NPN và PNP cần lựa chọn sensor cho phù hợp với toàn hệ thống.
3. Học và thực hành các lệnh cơ bản của PLC : In, Out, Tiếp điểm thường đóng, Tiếp điểm thường mở, Coil, Bit, Set, Reset, Timer, Counter, Sử dụng các biến số....
4. Tìm hiểu các lệnh nâng cao của PLC, các bộ phát xung, bộ đếm tốc độ cao, ngắt....
5. Tìm hiểu các loại kết nối truyền thông RS485, RS232, Ethernet,...


Các bước lập trình PLC cho một thiết bị hay dây chuyền sản xuất.
1. Tìm hiểu thiết bị, dây chuyền sản xuất: tìm hiểu về cơ cấu chấp hành và nguyên lý hoạt động, vận hành thiết bị hay dây chuyền sản xuất.
2. Xác định và đặt tên các cơ cấu chấp hành: đầu vào, các cảm biến, butt…

Trầm cảm là thứ tồi tệ nhất

Nó gặm nhấm ta từng chút, từng chút một, ngày này qua ngày khác. Ta không thể nói với ai. Nếu có nói ta cũng nhận lại những lời động viên hoàn toàn vô dụng, hoặc cái thứ gọi là trầm cảm là ta mê muội tin rằng: những lời nói ấy chẳng có ý nghĩa gì với ta trong lúc đó. Buồn hơn, ta còn có thể nhận lại những lời chỉ trích, nào là sao không sống tốt hơn đi, sao không lấy nó làm động lực, sao không vì người này, người kia, ở đó mà trầm với cảm, buồn với bã làm gì?

Mình là một đứa từng rơi vào trầm cảm năm lớp 11. Bố mất - người mình thương nhất ra đi. Mình rớt học sinh giỏi, từ hạng 3 của trường xuống học sinh khá của lớp. Mình mất căn bản vài môn. Thầy cô buông những câu chỉ trích, tại sao hồi xưa thế này, bây giờ lại như thế này. Bạn bè động viên thì ít mà vui mừng vì mình rớt hạng thì nhiều. Mình bị xỉa xói, mình bị nói xấu vì học càng ngày càng ngu đi. Mẹ đã sẵn buồn, thấy mình rớt hạng thì càng buồn hơn. Họ hàng toàn hỏi những câu sao học gì kì vậy con, thế này thế kia.

Từ đó, mình …