Bí kíp luyện công của gái đẹp

Trong chương trình khởi nghiệp hôm nay, khi MC hỏi: tôn chỉ của cuộc đời chị là gì?
Tôi trả lời: từ khi tay trắng về Sài Gòn lập nghiệp tôi đã tâm nguyện tôi phải là đại gia của chính mình. Tôi sống với một nguyên tắc bất di bất dịch là không dựa dẫm vào ai ngoài chính bản thân mình.

Bí kíp luyện công của gái đẹp

Nhiều lần trả lời báo chí và nói chuyện với các bạn trẻ tôi đã bày tỏ quan điểm khi tự tay mình làm ra tiền và tiêu xài đồng tiền mình kiếm được thì đó mới là tự do thực sự.

Dù có là hoa hậu thì cũng không đại gia nào đưa cho bạn vài triệu đô mà không kèm điều kiện, khi đó bạn phải khóc cười với tâm trạng của họ, mất tự do và đánh mất chính mình.

Vậy thì tại sao bạn không tự tay mình , bằng khối óc và ý chí của mình vươn lên làm đại gia của chính mình?

Sự thật đang diễn ra ngay trong xã hội, khi chưa tới 1 triệu đô mà đã đưa một cô hoa hậu xinh đẹp vào vòng lao lý, chuyện bắt đầu cũng từ đổi chác Tình- Tiền.

Tôi cũng không tin đang mặn nồng mà đại gia kia cạn tình như vậy. Các cô hãy nhớ, đã ngoi lên được hàng đại gia ở xã hội này cũng toàn ma đầu giáo chủ cả, đối xử với các cô thế nào là tuỳ vào sự chân tình của các cô. Họ xem các cô như con thú cưng , các cô không ngoan ngoãn hay có ý định phản phúc là họ thẳng tay đập chết bởi họ có nhiều mối quan hệ và những quyền lực ngầm mà các cô non trẻ không nhìn thấy được.

Tôi không thương cảm cho cô ấy bởi cô ấy đã sai từ đầu, hậu quả tất phải lãnh, kiếp nạn này nặng hay nhẹ ở trong tay người khác.

Tôi không cảm thông cho cô ấy bởi không phải cô ấy bán mình chuộc cha như Thuý Kiều mà cô ấy tự nguyện ký vào hợp đồng tình ái, tự nguyện làm vợ bé, tự nguyện làm nô lệ... để đổi lấy cuộc sống xa hoa cho bằng chị bằng em, ở nhà đẹp, đi xe sang mà không phải cực thân kiếm tiền.

Tất cả đều có cái giá của nó.
Tôi đã từng cực đoan tranh cãi với Má tôi về việc bắt con gái phải vào bếp và làm việc nhà, Má tôi nói nhà có người làm, sao bắt nó làm cho hư tay? Tôi nói sợ con hư tay hay sợ con hư cả đời? Nhà càng giàu, phải bắt con làm việc càng nhiều chứ không phải chỉ biết hưởng thụ. Con tôi từ nhỏ đã tập thói quen biết nấu cơm, 17, 18 tuổi đã đi làm phục vụ, chạy bàn, bây giờ đi du học vẫn phải đi làm thêm để kiếm tiền tiêu xài, không phải tôi keo kiệt đến mức không cho con tiền xài, cũng không phải tôi độc ác không muốn cho con mình sung sướng mà tôi muốn dạy cho con mình biết quý trọng đồng tiền mình làm ra cũng như biết chịu cực khổ để trưởng thành.

Những bài học đó tôi dạy con để sau này làm đại gia của chính mình chứ không phải nằm ngửa chờ trai bao, trai nuôi...

Gia phong bất hạnh đó là khi con cái nhìn vào gia sản của cha mẹ.

Gia phong nhục nhã là khi con cái chỉ biết hưởng thụ, dựa dẫm vào người khác, làm vật mua vui cho thiên hạ.

Giá trị của một con người với tôi không phải là có bao nhiêu tiền hay chức tước, địa vị thế nào.
Giá trị của một con người nằm ở nhân cách và phẩm giá của họ.

Đọc thêm: Khổ đau vừa giúp ta ý thức được cái gì là hạnh phúc, vừa giúp khả năng chịu đựng trong ta lớn mạnh thế nào?

Tác giả: Đoàn Thu Thuỷ
loading...