Tình người nơi bệnh viện!

Phòng cấp cứu nửa đêm đang im ắng chợt "Rầm" người bệnh lên cơn co giật rớt băng ca. Máu chảy lênh láng la hét rên rỉ đến nao lòng.

Tất cả thân nhân trong phòng bật dậy, người đi gọi bác sỹ, người đi gọi hộ lý, người xúm vô cùng đỡ bệnh nhân lên giường không kể dơ bẩn do máu bệnh nhân tuôn ra dính đẫm vào mình, người đi lấy khăn và thau nước lau máu trên người bệnh nhân và dưới sàn trước khi ekip trực đến cấp cứu. Tất cả xảy ra trong tích tắc tiếng bước chân tiếng í ới tiếng la hét" tránh ra cho tôi lau" đỡ bệnh nhân ngồi dậy ngay..." "gọi bác sỹ đi nhanh lên"...

Tình người nơi bệnh viện!

Mọi thứ diễn ra tự nhiên như là người nhà mặc dù chỉ tình cờ gặp nhau mới vài giờ hay vài ngày mà ai ai cũng sẵn lòng giúp đỡ nhau như là việc của chính người thân mình.

Nơi tận cùng của nỗi đau lại thấm đẫm tình người, người bệnh neo đơn luôn có người kế bên giúp đỡ từ ly nước, mua giúp đồ ăn hay trông giúp khi người nhà ra ngoài mua đồ...

Rất nhiệt tình và thân thiện họ sẻ chia nhau từng miếng bánh, động viên lẫn nhau cố gắng lên chắc mai mốt sẽ được về. Từng câu chuyện hỏi han rôm rả cho mau hết thời gian & tạm quên đi nỗi lo lắng lẫn nhọc mệt đêm dài.

Bệnh viện quá tải, người nằm băng ca kẻ nằm ghế bố chen chúc nhau từng tấc từ hành lang đến lối vào WC thật đau lòng. Ước gì sức khỏe cộng đồng được cải thiện, ước gì thực phẩm bẩn đừng tràn lan. Ước gì ước mơ thành sự thật người người mạnh khỏe nhà nhà an vui!

Đọc thêm: Có một Sài Gòn trong mắt tôi như thế!

Tác giả: Huỳnh Tiến Hạnh
loading...