Muốn làm lãnh đạo, hãy dám đối mặt hiểm nguy!

Từ nhỏ, suốt 12 năm là học sinh phổ thông, hầu như tôi luôn ngồi bàn đầu. Và khi đi thi, đặc biệt các cuộc thi vấn đáp trong suốt 5 năm ĐH ở nước ngoài, tôi cũng luôn là người bước vào phòng thi đầu tiên, bất chấp "hiểm nguy" (thầy chấm thi có khi còn ngái ngủ vì đêm qua thức khuya coi bóng đá, hay đang cáu kỉnh vì vừa cãi nhau với vợ ở nhà...). Tôi chấp nhận rủi ro bị thầy cô "chiếu tướng" hay "giận cá, chém thớt" với một ý thức rất rõ ràng là rèn luyện bản lĩnh chiến đấu (thi vấn đáp, giỏi cỡ nào, thầy cũng bắt bí được).

Cuộc sống vốn khắc nghiệt, và tuổi thơ của tôi cũng "dữ dội" chứ chẳng êm đềm gì. Tôi ít khi chạy trốn nghịch cảnh, mà thường chọn giải pháp đối mặt. Tôi thường đương đầu với khó khăn để tìm giải pháp, và nhận trách nhiệm để tìm cách vượt qua.

Muốn làm lãnh đạo, hãy dám đối mặt hiểm nguy!

Nhiều bạn trẻ ngày nay dường như có suy nghĩ ngược lại. Đi học (kể cả khi trả học phí rất đắt), vẫn thích ngồi thật xa diễn giả hay thầy giáo để chọn "góc bình yên". Đi thi thì rụt rè, đẩy bạn vào phòng thi trước. Làm việc gì sai thì đùn đẩy trách nhiệm. Gặp khó khăn thì tìm cách chạy trốn...

Tính cách ấy có thể giúp bạn "an toàn", nhưng khó làm nên việc lớn, đặc biệt khó làm lãnh đạo tổ chức lớn. Đơn giản là vì những con người trong tổ chức lớn luôn đòi hỏi người lãnh đạo phải đủ bản lĩnh. Bản lĩnh có lẽ là tố chất hàng đầu bên cạnh những tính cách khác như quyết đoán, kiên định, gương mẫu, có tầm nhìn xa... Có những nhà lãnh đạo rất quyết đoán, nhưng lại không đủ bản lĩnh để nhận lãnh trách nhiệm khi có quyết định sai. Có nhà lãnh đạo có tầm nhìn xa, nhưng không đủ bản lĩnh để dẫn dắt đội ngũ vượt qua khó khăn. Muốn là người dẫn đầu, người lãnh đạo phải đủ bản lĩnh để bất chấp hiểm nguy.

Đọc thêm: Muốn thành công trong công việc - hãy giúp sếp thành công

Tác giả: Nguyễn Hữu Long