Cỏ nhà cô hàng xóm xanh hơn?

Cỏ bên kia đồi luôn xanh hơn (the grass is always greener on the other side of the hill) là câu tục ngữ tiếng Anh nói về tâm lý “đứng núi này, trông núi nọ” của con người. Gần gũi hơn, ta cũng thường thấy cỏ nhà (cô) hàng xóm dường như lúc nào cũng xanh hơn! Có đúng vậy không các chàng trai? 😊

Cỏ nhà cô hàng xóm xanh hơn?

Ờ thì dường như, và chỉ dường như thôi, chứ chưa chắc đã xanh hơn. Đặc biệt là bên đó luôn có con chó bẹc-giê to đùng chờ sẵn, và lại còn thêm ông bố già cáu kỉnh, lúc nào cũng lăm le con dao … thiếng trên tay! Vậy nhưng rồi cái cảm giác “bên đó xanh hơn” vẫn cứ thôi thúc, thôi thúc…. Cho đến một ngày, ta quyết định trèo qua…(và ôm đầu máu chạy về..)😊

Lúc nhỏ, tôi thường qua nhà hàng xóm chơi, có khi đến chiều tối, lúc ăn cơm mới về. Bên đó có gì vui? Có lũ trẻ cùng lứa, có con bé nhỏ hơn tôi một tuổi, mắt lúc nào cũng tròn xoe. Có con chó mực hiền lành và con mèo tam thể xinh xắn… Và có trò chơi “bịt mắt, bắt dê” của lũ trẻ con. Tôi ham chơi đến nỗi quên mất chuyện cần phải đỡ đần công việc cho mẹ, cho bà ở nhà. Nhà nhiều việc lắm, mà tôi thì cứ mải mê ở nhà hàng xóm. Nhưng mẹ và bà chẳng trách, chỉ lo tôi vì ham chơi mà đi theo lũ trẻ hư hỏng thôi. Rất may, tôi đã không hư…

Là doanh chủ, cấp quản lý, bạn có bao giờ gặp những nhân viên luôn nhìn thấy cỏ bên kia rào xanh hơn? Họ làm việc trong tâm trạng tai nghe ngóng, mắt láo liên, chỉ chực có dịp là “nhảy rào”, ra đi không lời từ biệt? Họ chẳng có trách nhiệm hay tâm huyết gì cả. Họ chỉ có sục tìm, và cứ thấy ở đâu “xanh” hơn là chạy sang. Có khi họ bỏ bạn ra đi, tìm nơi xanh, hóa ra chẳng xanh hơn tí nào, nên quay về xin vào làm việc lại. Bạn bao dung và chấp nhận. Cũng có người thật lòng ở lại với bạn, chung thủy, gắn bó đến tận bây giờ. Nhưng cũng có người… chỉ sau vài tháng, lại nhìn thấy nơi khác “xanh” hơn. Đến lúc này, hẳn là bạn chẳng buồn níu giữ. “Chuyện thường ngày ở huyện” nhưng tôi tin, doanh chủ nào cũng sẽ thoáng buồn. Bạn thầm nghĩ, con người sao bạc bẽo!??

Đời quản lý/doanh nhân với bao áp lực từ thương trường, bao khó khăn từ cơ chế, bao phiền muộn từ con người… Bạn phải vượt qua những cảm giác buồn phiền, đau đớn, bực bội, có khi cả phẫn nộ, uất ức. Nếu bạn may mắn có được một đội ngũ tâm huyết, thủy chung, luôn cận kề bên bạn trong những lúc khó khăn, bạn là người hạnh phúc lắm. Bằng ngược lại, bạn phải chấp nhật như chấp nhận một quy luật khắc nghiệt của cuộc sống. Hãy nghĩ mà xem, chuyện ấy cũng bình thường thôi...

Tôi đã nghe, đã thấy, và đã biết rất nhiều doanh chủ lớn, quản ký cấp cao, chủ tịch, TGĐ những tập đoàn nghìn tỷ luôn cô đơn. Họ tâm sự thật lòng là họ rất cô đơn. Cô đơn sau mỗi quyết định, cô đơn sau mỗi cuộc họp, và cô đơn ngay sau một bữa liên hoan tưng bừng ở công ty. Mấy ai hiểu được nỗi cô đơn của họ…

Đọc thêm: Thái độ chỉ là vỏ bọc bên ngoài, Tâm Tính mới là cốt lõi

Tác giả: Nguyễn Hữu Long - Group PTDNV
loading...