Tình yêu có điều kiện không?

Chuyện đời thường có vẻ bình thường, tình yêu thì có điều kiện không?

Ngày mới yêu nhau, em hỏi anh, vì sao anh yêu em. Anh trả lời, không vì sao cả, đơn giản bởi vì em yêu anh.

Nếu em không yêu anh thì anh có yêu em?
Nếu em xấu như ma lem thì anh có yêu em?
Nếu một ngày nào đó, em không còn trẻ trung xinh xắn, em không còn quan tâm đến anh nữa, thì anh có còn yêu em?

Anh không trả lời, vuốt vuốt mặt em rồi nói, mệt em quá cô bé, cứ nghĩ lung tung xa vời.

Tình yêu thuở ban đầu thì có điều kiện không?

Tình yêu có điều kiện không?

💞 💞 💞

Yêu nhau hơn năm, anh nói, tình yêu anh dành cho em ngày càng sâu đậm. Cuộc đời này anh chỉ muốn có em, được yêu em, chăm sóc em đến suốt đời. Làm vợ anh nhe. Anh sẽ cố gắng làm việc, dành dụm đủ tiền cho đám cưới của chúng mình. Rồi anh sẽ đến nhà em xin ba má em cho anh được cưới em.

Em vui mừng hỏi, khi nào mình có đủ tiền cưới nhau hả anh? Anh nói, 2 năm, mình cùng cố gắng nhe em. Anh yêu em rất nhiều, lúc nào cũng nhớ em. Có em, anh mới có năng lượng để làm việc cật lực, kiếm tiền nhiều hơn, để mình có thể cưới nhau sớm hơn. Hay mình về sống chung nhe em. Trước sau gì mình cũng cưới nhau mà...

... Thời gian sống chung, anh cứ lặp đi lặp lại, "Em là lẽ sống của đời anh", mất em là anh mất tất cả, anh không còn ý chí, không còn động lực để làm bất cứ chuyện gì.

Câu nói đó như sợi dây vô hình, trói em vào anh trong cuộc sống chung, không phải 2 năm, mà kéo dài đến tận 5 năm. Và vẫn chưa có đám cưới.

Tình yêu thì có điều kiện không?

💞 💞 💞

Đến năm thứ 6, có một lần, ba mẹ anh gọi về nhà gấp.

Ba tháng ở nhà, anh đã lấy vợ theo yêu cầu của ba mẹ, vì lời hứa hẹn của người lớn hai bên đã có từ trước.

Khi trở về ngôi nhà của anh và em, anh không giấu em rằng anh đã lấy vợ.

Em chết lặng. Em đau điếng. Em muốn rời xa anh. Anh van nàn em đừng bỏ anh. Anh không yêu vợ. Anh trở về đây chỉ vì em, người anh muốn sống chung là em. Một lần nữa, em để cho câu nói "Em là lẽ sống của đời anh" níu kéo bước chân.

Em tiếp tục chấp nhận cuộc sống chung với anh, không danh phận, trong day dứt và đau khổ.

Trước đây, em cứ muốn biết, tình yêu có điều kiện không. Giờ thì em thấy rất rõ, cái thế giới tưởng chừng như chỉ cần có tình yêu của 2 người thôi là đủ đó, luôn tồn tại những điều kiện.

Tình yêu của em ngày càng gắt gỏng, khó khăn và đòi hỏi điều kiện, kể cả những điều kiện vô lý nhất.

Anh không được gọi điện về nhà.
Anh phải làm những gì tôi nói, anh không có quyền ý kiến gì với tôi, anh nghe rõ chưa.

Đối với anh, cuộc sống ngày càng mệt mỏi, nghẹt thở.

Sao em cố chấp đến thế, không chịu nghe anh nói, phải chi em bớt cố chấp đi một chút.
Sao em không hiểu cho anh, cứ muốn làm anh mất mặt với bạn bè.
Sao em không biết điều biết chuyện như những người vợ khác, cứ làm khổ anh.

Vốn dĩ chuyện của mình không hề bình thường. Vốn dĩ em không có được điều mà những cô vợ bình thường khác có.

Tình yêu của anh và em, vứt bỏ không được, mất nhau không được. Còn bên nhau thì mãi mãi là nổi khổ não, ray rứt khôn nguôi...

Trong tình yêu luôn tồn tại cái gọi là Điều Kiện. Một khi nào đó, những điều kiện không còn nữa, cũng là lúc tình yêu sẽ theo đó mà tan biến đi...

Đọc thêm: Hôn nhân - khóa học của đời người

Tác giả: Võ Ngọc Đông Phương
loading...