Tản mạn về văn hóa phục vụ khách hàng

Những ngày đầu đặt chân tới Hà nội, tôi bị choáng hoàn toàn, choáng toàn tập.

Khi quyết định bắc tiến rất nhiều người đều nhìn tôi với con mắt ái ngại, tôi nhìn sâu trong mắt họ tôi hiểu họ muốn nói gì với tôi.

Kỷ niệm khó quên đầu tiên của tôi là kỷ niệm của một bác trai bán trà đá, hai vợ chồng đi làm sớm cơ quan chưa mở cửa nên ghé quán nước trà ngồi nhâm nhi. Được khoảng 20 phút khách bắt đầu đông hai vợ chồng vẫn vô tư ngồi, chợt giọng bác sang sảng vang lên: Gớm uống có ly nước hai nghìn bọ, ngồi lì quá. Đứng lên trả tiền nước rồi phắn cho tôi nhờ cái, hai vợ chồng choáng quá lật đật đứng dậy trả tiền và không bao giờ giám quay lại quán đó nữa. Sau bài học choang choáng đó tôi trách mình không am hiểu văn hóa địa phương.

Cạnh cơ quan tôi có rất nhiều quán trà đá, tôi phát hiện ra không phải ai cũng thế, chị bán nước giờ tôi hay uống rất vui vẻ, xởi lởi và không bao giờ tỏ thái độ này nọ cho dù tôi có ngồi lâu cỡ nào, thế là mỗi ngày tôi đều đóng góp cho quán chị ít nhất hai ly nước. Ông bán trà kia đã mất đi ít nhất một ngày hai cốc trà của tôi. Một tháng đi làm 22 ngày mất 44 cốc, một năm mất 12×44 = 528 ly, cũng nhiều cốc đấy chứ ạ.

Tản mạn về văn hóa phục vụ khách hàng

Một câu chuyện khác.

Sáng nay tôi mời đối tác, hai anh em gặp nhau tại quán cafe sang trọng.

Ấn tượng đầu tiên của tôi quán rất bề thế, sang trọng đẳng cấp. Tôi nhìn thấy anh trông xe ngồi tựa lưng trên ghế, tôi hỏi để xe ở đâu? Anh chưng hửng cứ để đó, thế là tự dắt xe, tôi lại hỏi có vé không? Anh cũng chưng hửng khỏi vé.
Vô quán mà vừa đi vừa thấy nó cứ sai sai thế nào.

Vừa vào quán, ngồi xuống bàn em nhân viên mặc đồng phục đen nhìn rất chuyên nghiệp chạy ra mang một ly trà và không quên nhiệm vụ: Anh dùng gì ạ.
Cho anh một nâu đá.
Tôi ngồi tiếp đối tác mất hơn hai tiếng, nói nhiều nên uống hết cafe, uống sang cả ly nước trà lúc đầu.

Xong việc anh đối tác ra về trước, tôi có một vài việc nên ngồi lại, lúc này phát hiện mình đã uống hết ly nước từ lúc nào.

Tôi ngồi thêm nửa tiếng, thỉnh thoảng quan sát thấy các bạn nhân viên đi đi lại lại qua bàn tôi rất nhiều lần nhưng tuyệt nhiên không thấy bạn nào dừng lại châm thêm nước, mặc dù lúc đó tôi rất muốn uống, khát mà.

Tôi để ý các bạn chỉ mang nước ra lúc khách mới vào còn khách có uống hết cũng không châm nước thêm, một số bạn ngồi lướt điện thoại, túm tụm tán gẫu.

Tôi rất tiếc cho các bạn ấy, nếu là tôi tôi sẽ tìm cơ hội cho bản thân mình ngay khi đang đi làm phục vụ như các bạn. Tôi đang đi tuyển người, chỉ cần phát hiện ra bạn nào thái độ tốt, nhiệt tình và chủ động với công việc được giao, rất có thể các bạn đã nằm trong đối tượng ứng viên tiềm năng của tôi, lương của các bạn nếu được tuyển có thể sẽ cao hơn bây giờ, gấp đôi không? Có thể lắm chứ.

Tôi làm xong một số việc, ly nước tôi đã uống hết vẫn nằm trơ trên bàn, tôi gọi hỏi bạn nhân viên: Anh muốn gặp chủ quán được không?
Dạ. Chị đang ngồi trong kia đó anh.

Nhìn vào theo hướng tay chỉ dẫn của bạn nhân viên mình thấy chị chủ quán đang ngồi nói chuyện với bạn, định góp ý nhưng lại thôi mình bao đồng quá.

Ra về nhưng quán cafe để lại cho tôi nhiều suy nghĩ.

Ngay từ vòng gửi xe bảo vệ chưng hửng, không có vé xe cảm giác không an tâm khi vào uống nước.

Nhân viên phục vụ nhìn mặc đồng phục chuyên nghiệp nhưng không được huấn luyện kỹ về phục vụ. Chỉ làm tốt quy trình mang nước ra mời khách ngay khi khách vào quán, còn lại sau này nô quan tâm.

Tôi khát nước, giá như quán cho thêm một ly nước có lẽ tôi sẽ rất ấn tượng và có thể trong hành trình kết nối tôi sẽ là người tự giới thiệu quán đó cho bạn bè của mình.

Có ý tưởng nào về chiến lược đại dương xanh cạnh tranh bằng dịch vụ không ta? Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu khi tôi rời khỏi quán ra về.

Đọc thêm: Dịch vụ khách hàng - Có quan trọng hay không?

Hà nội 21.03.2017
Dang Quang
loading...