Mẹ và giấc mơ khởi nghiệp

Đêm nay lại là một đêm đầy xúc cảm, tôi chợt thức giấc vì nằm mơ thấy Mẹ mình, bao nhiêu xúc cảm và kỷ niệm thời ấu thơ lại ùa về. tự nhiên trong lòng thấy nhớ Mẹ biết bao.Nhớ lại những ngày tháng gian khổ,cơ cực Mẹ tôi đã trải qua để nuôi 6 anh chị em tôi chúng tôi hoàn thành xong đại học, tôi lại không cầm được nước mắt …( cứ tưởng làm doanh nhân sẽ chai sạn, không ngờ càng trải nghiệm càng thấy thấm thía và thấy yêu thương Mẹ hơn bao giờ hết).

Mẹ và giấc mơ khởi nghiệp

TRUYỀN THỐNG “CÁCH MẠNG NÒI”

Nhà Nội tôi là “ cộng sản gộc” ở một Tỉnh Nghèo , Bà Nội Tôi là BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG, cả gia đình 11 người con đều theo cách mạng, người thì hy sinh, người thì khi giải phóng thì đã quá tuổi lỡ thì, nên không ai có công danh sự nghiệp gì lớn lao cả. Mẹ tôi làm y tá cho cơ quan. Bố tôi làm P.GĐ một cty nhà nước lớn, nhưng Bố là người “liêm chính” đến nổi “ mượn cái thùng phuy về đựng nước cũng mang trả cơ quan”. Mặc dù Ông Nội tôi là địa chủ “gộc” nhưng sau khi “hiến” hơn 300 mẫu đất cho “nhà nước” thì chẳng còn gì ngoài “tinh thần yêu nước” vô điều kiện. Những hy sinh lớn lao của “gia đình” làm tôi vô cùng tự hào.
Tuy nhiên vì gia đình quá đông con, đồng lương hưu của Ba Mẹ tôi không đủ trang trải cho gánh nặng “6 cái tàu há mồm” và 6 khoản học phí làm Mẹ tôi càng thêm lo nghĩ.

MẸ TÔI KHỞI NGHIỆP

Mẹ luôn nói với chị em tôi rằng: “cho dù khó khăn đến đâu Mẹ cũng phải cho các con ăn học đến nơi đến chốn”. Nhưng lấy tiền đâu ra để lo cho chị em tôi trong khi Mẹ tôi là y tá ( thời đó dân mình còn nghèo lắm, Mẹ chữa bệnh cho hàng xóm hoàn toàn miễn phí )

Thế là Mẹ KHỞI NGHIỆP

Mẹ tôi nhiều đêm mất ngủ ( tôi biết rất rõ vì tôi là con út trai,nên được ưu tiên ngủ với Mẹ ). Cuối cùng Mẹ Tôi quyết định đi buôn cá ( Ba tôi phản đối kịch liệt vì sỉ diện) nhưng Mẹ vẫn quyết tâm hành động vì đàn con thơ.
3 giờ sáng là Mẹ tôi thức dậy đạp xe xuống “cồn chà” để mua cá của ngư dân và mang lên vùng nông thôn cách đó 20 km để bán. Tôi còn nhớ rất rõ tiếng rao của Mẹ “ cá tươi đeeee…”. Đến 10 giờ sáng là Mẹ lại quay về với mớ cá ngon nhất mà Mẹ để lại cho chúng tôi. Hương vị thơm ngon của cá, mùi tanh nồng từ chiếc áo của Mẹ đi theo suốt cuộc đời tôi.
Buổi trưa Mẹ lại đi nhặt “phân bò” để bón rau, đôi gánh lại đè nặng lên đôi vai Mẹ tôi,một người phụ nữ bé nhỏ mà nghị lực thật lớn lao ( Đến bây giờ vết chai trên cổ Mẹ tôi vẫn còn to bằng “nắm đấm” vì những ngày tháng cơ cực đó). Buổi chiều Mẹ tôi nấu rượu và nuôi heo,một ngày làm việc của Mẹ kết thúc vào lúc 8g tối ( đến bây giờ tôi cũng không thể nào hiểu được Mẹ tôi lấy đâu ra năng lượng để làm việc “kinh khủng” như vậy)

Sau khi buôn bán cá biển thành công, Mẹ tôi tích lũy được một số vốn và chuyển sang buôn gạo. ngày xưa xe cộ và phương tiện khan hiếm và lạc hậu , đường xá chỉ là đường đất, ổ voi,ổ gà to khủng khiếp để đi được 100 km mất cả ngày , chở gạo về đến nơi là cả một quảng đường hành xác.
Tất cả người đi buôn phải ngủ trong thùng xe tải chạy bằng than, mọi người phải nằm trong thùng xe chung với gạo và bên trong thì nóng như “hỏa ngục”. Mỗi chuyến đi buôn về mẹ gần như kiệt sức, Mẹ tôi gầy rộc đi trong thấy, tóc Mẹ bạc rất nhiều. Nhờ những nổ lực “ phi thường” của Mẹ mà chúng tôi có đủ điều kiện để đi tiếp con đường học vấn của mình và mỗi người đều đã hoàn thành xong nhiệm vụ. Mỗi một tấm bằng của chúng tôi là nguồn động viên rất lớn để Mẹ tiếp tục “ chiến đấu” và cũng là nguyên nhân của những “sợi bạc” và những “vết chai” trên cơ thể Mẹ.

ƯỚC MƠ CỦA TÔI

Vì tôi là “con út” nên là người chứng kiến tất cả những gian khổ mà Mẹ đã trải qua nên khi lớn lên trong trái tim tôi luôn ấp ủ “Khát khao khởi nghiệp” để báo đáp công ơn mà Mẹ đã dành cho anh em chúng tôi.
Tôi muốn kiếm thật nhiều tiền để gia đình tôi không còn cơ cực, để Ba Mẹ tôi có tuổi già an nhàn
Tôi muốn mình phải trở thành một “doanh nhân có tầm cở” để đáp lại những hy sinh to lớn và vĩ đại của Mẹ tôi
Tôi muốn Mẹ tôi tự hào hãnh diện vì có một người con ngoan hiền, thành đạt và hiếu thảo
Tôi muốn …. Nhiều thứ nữa chỉ mong Mẹ vui vẻ và hạnh phúc vì có đàn con ngoan
(nói đến mẹ tôi lại …….)

ĐỘNG LỰC CỦA TÔI

Mỗi người làm doanh nghiệp đều có một lý do, lý do của tôi là vì MẸ.Vì những hy sinh to lớn và vĩ đại của Mẹ mà Con không bao giờ “gục ngã”, cho dù bao lần Con đã “ngã gục” vì thương trường quá “khốc liệt” nhưng khi nghĩ về những khó khăn mà MẸ đã trải, qua “khó khăn của Con không là gì cả” và Con lại đứng dậy mạnh mẽ hơn.
Những HY SINH lớn lao của MẸ là ĐỘNG LỰC để Con trưởng thành và phấn đấu không biết mệt mỏi. Con cám ơn “ ông trời” đã cho Con một người Mẹ Vĩ Đại
Khi Con “khó khăn” Con lại nghĩ về Mẹ.
Khi Con “gục ngã” Con lại nghĩ về Mẹ.
Khi con lầm đường lạc lối Mẹ lại dẫn dắt Con.
Khi Con thành công Con cũng nghĩ về Mẹ.
Bóng dáng Mẹ luôn luôn tồn tại cuộc đời và trong ước mơ của Con.

BÁO HIẾU CÓ DỄ KHÔNG ?

Thế nhưng “cuộc đời” vẫn là “cuộc đời” !
Cho đến ngày hôm nay tôi vẫn chưa làm được gì cho Mẹ. Mẹ tôi không bao giờ nhận tiền của chúng tôi, mẹ chỉ nhận những món quà ít giá trị ( mua quà đắt thì mẹ không hài lòng ), tôi cũng cho mẹ đi du lịch nước ngoài được vài chuyến , nhưng mẹ bây giờ cũng chán vì sức khỏe không tốt. Căn nhà mà chúng tôi xây cho Mẹ, Mẹ cũng đã cho Anh tôi (vì mẹ không thích ở nơi ồn ào và mẹ lại trở về căn nhà quê nội )
Thế mới thấy rằng trong cuộc đời này không dễ để trả ơn. Thế mới thấy tiền bạc, vật chất chẳng có ý nghĩa là mấy.
Cái mà mẹ tôi khao khát là sự “thành đạt” của đàn con , là “thời gian” là “tình yêu”,là sự quan tâm của chúng tôi dành cho Mẹ. Chứ không phải là thứ “vật chất” mà chúng ta theo đuổi mỗi ngày.

Gửi tặng Mẹ !
Người Mẹ vĩ đại của chúng con( Hương, Chính, Nghĩa,Bình, Yên, Linh)
Sài gòn. 3giờ sáng ngày 25/03/2017

SUY NGẪM
Chúng ta lao vào kiếm tiền, thậm chí kiếm tiền “bất chấp” vì nghĩ “chúng” làm ta “hạnh phúc”, thế nhưng khi kiếm được nhiều tiền rồi mà sao vẫn thấy “khổ đau”. Vì kiếm được nhiều tiền thì gọi là “thành công” nhưng “thành công” không có nghĩa là “Hạnh phúc” .Nếu chúng ta kinh doanh trái với đạo lý, luân thường, trái với lương tâm, đạo đức thì chúng ta sẽ “khổ đau” cho dù có thành công đến đâu. Chúng ta sẽ chia sẻ thành công với ai ? Nếu không còn “người thân” bên cạnh
Chúng ta hay nhầm lẫn giữa “phương tiện” và “mục đích”, chúng ta “ngụy biện” cho chính mình, chúng ta quên mất mình là ai ?, mình kinh doanh để làm gì ? , mục đích của cuộc đời mình là gì ?.
Sống là để mưu cầu hạnh phúc, hạnh phúc đâu có ở đâu xa, nó ở trong tim bạn, trong tâm hồn bạn, trong những khoản khắc bạn mà bạn đang tận hưởng và chia sẻ cùng với những người thân yêu, cha mẹ, vợ con ,bạn bè, anh em, đồng nghiệp. Hãy tận hưởng những phúc giây quý giá này để ta có thêm nhiều “năng lượng” để bước đi vững chãi trên con đường phía trước.

Đọc thêm: Chúng ta là ai? Chúng ta đang đi đâu?

Tác giả: Yen Vo - QTvKN
loading...