Lãnh đạo: sự trưởng thành cùng gia đình

Tôi đọc được ở đâu đấy rằng trong hệ thống chính trị ở Trung Quốc, lãnh đạo từ cấp nào đó trở lên thì cần phải có vợ/chồng cái đã ( luật bất thành văn ) rồi mới nói đến chuyện được đề bạt lên cấp cao hơn. Phần là để rõ ràng hơn, bớt lộn xộn, bớt lạm dụng quyền lực, bớt bị dụ dỗ bởi trai xinh gái đẹp. Phần là để rõ ràng phe phái, tránh trở cờ thông qua quan hệ hôn nhân.

Nhưng theo tôi, lợi ích lớn nhất là ta sẽ buộc phải học cách sống chung, sống cân bằng, sống hài hoà với thêm một người và rất nhiều những mối quan hệ gia đình. Ta sẽ buộc phải trưởng thành hơn và quan tâm đến người khác một cách thực sự. Ta sẽ phải bớt dùng chiêu thức (kỹ năng) mà buộc phải thực sự hoàn thiện chính mình (thái độ). Và những điều này sẽ dần giúp cho ta trở thành một lãnh đạo tốt hơn.

Lãnh đạo: sự trưởng thành cùng gia đình

Từ kinh nghiệm cá nhân, tôi còn thấy mình sẽ trở nên trưởng thành hơn nữa khi mình có con cái (và tốt nhất là nên có ít nhất hai cháu).

Bạn sẽ biết cách quan tâm, lắng nghe và yêu thương từ cả những người thấp cổ bé họng, những người mà việc nghe theo mình, cách của mình, định hướng của mình dường như là một điều tất yếu.

Bạn sẽ phải cố gắng để công bằng với từng thành viên và hài hoà các mối quan hệ.

Bạn sẽ tập với việc kỳ vọng của mình không được như mình muốn, và rằng mọi người có quyền có những hạn chế, những sở trường, những sở thích, những mối quan tâm và những tính cách khác mình.

Bạn sẽ phải tập hướng dẫn đi, hướng dẫn lại những điều cực kỳ đơn giản, làm gương, nhắc nhở và động viên. Cho đến khi nào mọi việc trở thành nhuần nhuyễn và tự nhiên.

Bạn sẽ phải hiểu rằng để người khác làm một điều gì đó, chứng minh việc đó là ĐÚNG vẫn không tốt bằng làm cho việc đó trở nên ĐÁNG.

Bạn sẽ học được rằng hạnh phúc không phải là nhận được, mà là cho đi. Rằng yêu thương và hy sinh mới làm nên sự gắn kết, chứ không phải là quyền lực, sức mạnh, kiến thức hay kinh nghiệm. Rằng sự kính trọng không đến từ khoảng cách, kỷ luật hay đòn roi.

Có người nói: hãy áp dụng quản trị vào gia đình.

Tôi lại cho rằng: hãy học quản trị từ gia đình, song song, thậm chí trước khi áp dụng trong, doanh nghiệp, hội đoàn hay xã hội.

Mà nhớ rằng tôi đang nói đến thứ khó nhất trong quản trị là thái độ, chứ không phải là kiến thức hay kỹ năng.

Có bạn sẽ nói: làm gì mà khó thế.

Thế bạn tưởng làm cha làm mẹ dễ à?

Giờ tôi cũng đang "vã" lắm đây!

********* Thu hoạch **********

Theo gợi ý của một số anh chị, ta thử thu hoạch nhé:

1. Vậy có phải sinh ra và lớn lên trong một gia đình càng lớn, đa dạng và phức tạp thì bạn càng có xác xuất thành công cao hơn?

2. Vậy có phải là lo toan được cho càng nhiều gia đình nhỏ cùng lúc thì càng có xác suất hay mức độ thành công cao hơn.

3. Vậy có phải là những người thất bại trong cuộc sống gia đình sẽ khó thành công trong vai trò lãnh đạo?

Đọc thêm: Bóng đá và nghệ thuật lãnh đạo trong công ty

Tác giả: Tran Bang Viet
loading...