Làm lãnh đạo, đừng quá lạc quan

Tôi thường “tâm tư”. Nhiều người nhận xét vậy. Và nhiều người khuyên, nhà lãnh đạo phải luôn lạc quan, phải có suy nghĩ tích cực để tạo niềm tin và động lực cho đội ngũ.

Đúng vậy! Nhưng lạc quan không có nghĩa là lúc nào cũng cười hơn hớn, hay lúc nào cũng vẽ cho cấp dưới những chiếc bánh vẽ thật đẹp. Tích cực không có nghĩa là chỉ nhìn thấy điều thuận lợi, cơ hội tuyệt vời, con đường thành công…

Bên cạnh một tinh thần lạc quan và một niềm tin sắt đá vào con đường tương lai, tôi luôn chia sẻ, nhắn nhủ với nhân viên, đặc biệt là những cộng sự thân cận của tôi, những điều hết sức thật lòng. Những lúc đó, chúng tôi ngồi trầm ngâm bên nhau, cùng “tâm tư” suy nghĩ nghiêm túc về những gì đang diễn ra chung quanh, bao gồm cả những mối nguy (threats). Tôi không cố “vẽ” ra những bức tranh thật đẹp hay liên tục “bắn pháo hoa” vào tương lai. Tôi cũng không chỉ ca ngợi thành tích, thắng lợi, hay những kết quả trên cả tuyệt vời. Tôi cũng không liên tục khen ngợi anh em bằng những lời “có cánh”. Tôi muốn mọi người nhìn nhận thực tế và luôn trong tư thế sẵn sàng đối mặt với thực tế. Và thực tế của những tổ chức, doanh nghiệp mà tôi tiếp nhận lúc nào cũng vô vàn những khó khăn (nếu thuận lợi cả, họ đâu cần tôi!).

Làm lãnh đạo, đừng quá lạc quan

Tôi thường bắt đầu điều hành một doanh nghiệp (khi được chuyển giao) bằng một “chiến dịch” dễ gây hiểu lầm là “bi quan” thay vì lạc quan. Thay vì hăm hở đưa ra những mục tiêu “hùng vĩ”, với những kế hoạch hoành tráng chỉ cho thấy một tương lai sáng ngời, tôi lại bắt đầu bằng một chương trình mà tôi hay gọi là “NHÌN THẲNG VÀO SỰ THẬT” hay “ĐỐI DIỆN VỚI NỖI BUỒN”.

“Sự thật” là những bất cập, khó khăn, chướng ngại, bao gồm cả những rủi ro (risks) và nguy cơ (threats). “Nỗi buồn” là những bảo thủ, trì trệ, cách thức làm việc thiếu khoa học, kém hiệu quả kéo dài trong công ty…

Chương trình này bao gồm một danh sách “NHỮNG VIỆC CẦN NGỪNG NGAY” thay vì “NHỮNG VIỆC CẦN LÀM NGAY” (mà tôi luôn dành cho giai đoạn sau). Ý tưởng này nằm trong một cuốn sách nổi tiếng của tác giả Jim Collins mà tôi may mắn đọc được bằng nguyên bản cách đây đã hơn 10 năm.

Tôi cho rằng, ngừng ngay một việc vô nghĩa, vô lý, vớ vẩn, lập tức sẽ tạo ra giá trị (đó là sự tiết kiệm chi phí, loại bỏ rủi ro, chống thất thoát…); còn làm ngay một việc có lý, sẽ cần thời gian nhiều hơn để thấy kết quả!

Bên cạnh những cách thức thông thường như động viên, khen thưởng, chăm lo đào tạo…, tôi tạo “năng lượng tích cực” cho cấp dưới và cộng sự của mình bằng cách nêu lên những thách thức, khó khăn mà tổ chức đang đối mặt và “lôi kéo” họ chung tay với mình, cùng tìm các giải pháp. Tôi đặt niềm tin vào họ - những người sẽ sát cánh cùng tôi giải quyết những vấn đề trọng đại này.

Vậy mà họ có động lực; và động lực này rất bền bỉ, khác với động lực nhất thời từ một lời khen thoáng qua. Họ có động lực là vì họ có một niềm tin rằng tôi sẽ sát cánh cùng họ. Họ có động lực (bền bỉ) là vì họ được tin tưởng, mời gọi cùng sát cánh bên nhau để vượt qua khó khăn. Và vì họ hiểu một cách rõ ràng rằng thành quả đạt được (sau khi vượt qua thách thức) là của đội ngũ, không phải của riêng ai!

Lúc nào đó, bạn hãy thử “nhìn thẳng vào sự thật”, “đối diện với nỗi buồn” và “tâm tư” chân tình, đầy trách nhiệm với những cộng sự quanh bạn. Tôi tin, những người cùng chí hướng, cùng hệ giá trị sẽ có động lực (bền vững hơn) để sát cánh cùng bạn!

(Hình minh họa là bài viết của tôi trên một tờ báo kinh tế).

Đọc thêm: Tản mạn về tầm ảnh hưởng và quyền lực

Tác giả: Nguyễn Hữu Long - Group PTDNV
loading...