Doanh nhân học gì khi tập võ

Không phải vì doanh nhân phải lưng dắt thanh “bảo kiếm” tay cầm phi tiêu hay Bát Trảm Đao áp tải một đoàn người ngựa trên đường dài bất tận. Đơn giản vì với võ thuật, tôi đã thấy các đại ca của mình hay chính bản thân được dịp rèn luyện các tính cách tốt và phù hợp cho việc làm kinh doanh.

1. TẬP NỖ LỰC: nghe đơn giản thôi, nhưng nỗ lực không hoàn toàn nằm ở thể chất, vì thể chất thì có giới hạn, mà tinh thần thì bền bỉ hơn. Tôi nhớ mãi hồi những năm 1995-1996 khi tập tôi hay dính đòn vào mắt cá chân, có lần chấn thương nằm tới 2 tuần ở nhà, trong khi nếu đúng theo mức đam mê thì tôi phải tập cỡ 5h/ngày cả sáng và tối. Sư phụ tôi chỉ nói ngắn gọn, không tập chân thì tập tay, không tập chân hay tay thì tập thở. Vậy là tôi tập, và khi phải ngồi và nằm không dùng tới chân, tôi tập được còn nhiều hơn cả khi đứng. Lúc ấy tôi mới thấy hóa ra mấy bài tập như đùa của Thầy tôi thực sự khủng khiếp. Vậy nỗ lực của người tập võ không có nghĩa là phải cố gắng theo kiểu dữ dội trong một lúc mà là sự duy trì, bền bỉ hết giờ này qua giờ khác, hết ngày này qua ngày khác!

Doanh nhân học gì khi tập võ

2. TẬP QUEN “MẤT THỂ DIỆN” cách đây 10 năm, tôi có hỏi một ông CEO người Bỉ vì sao họ thành công lớn và sớm hơn so với người Việt, ông ấy trả lời “các bạn suốt ngày lo lắng về việc làm sao giữ thể diện, còn với bọn tôi, mất thể diện đã thành quen rồi”. Tôi nghe và giật mình nhớ lại, đúng thế thật, khi chuẩn bị thua cuộc hay bỏ một dự án tôi ít khi tính mình mất bao nhiêu mà toàn lo người khác sẽ coi thường mình như thế nào, tôi sẽ mất mặt với đàn em ra sao? Mà chuyện đó thì bản chất tôi vốn đã vượt qua rồi đó chứ? Khi tập võ một thời gian, tôi được đấu luyện cùng một số em nhỏ. Gọi là nhỏ, nhưng trình độ và độ linh hoạt thì họ hơn tôi nhiều. Tôi lóng ngóng đỡ đòn và cảm thấy xuống sức rất nhanh. Đơn giản vì tôi thấy mình phải tìm mọi cách giữ thể diện bằng cách tránh bị đòn dính vào mặt và luôn chuẩn bị sẵn một số lý do giải thích tại sao mình thua! Tới lúc ăn đòn “đủ, đều và tăng dần” thì lúc ấy tôi mới phát hiện ra, hóa ra mình sẽ ít dính đòn nhất nếu mình duy trì phòng thủ ở mức độ vừa phải và tấn công ngay khi có cơ hội. Lúc ấy, nhu cầu bảo vệ “thể diện” xuống thấp nhất và tôi lao vào thử các cách khác nhau hiệu quả hơn hẳn so với tình huống ban đầu.

3. TẬP THẢ LỎNG: Vịnh Xuân hay Thái Cực là môn nhu nên người tập được làm quen với cách thả lỏng cơ thể từ đầu, Karate hay Thiếu Lâm là môn thuộc cương phái nên việc tập thả lỏng cơ thể khó hơn. Tuy vậy, ở môn nào, hành giả cũng được dạy khi họ sở hữu một số kỹ thuật nhất định đó là “thả lỏng tâm trí”. Thả lỏng tâm trí chính là cách hay nhất giúp cơ thể vượt qua nỗi sợ và hành giả ngấm toàn bộ vào hoàn cảnh hiện tại để từ đó họ đạt tới mức “linh” tới độ “tâm ứng thủ” – nghĩ tới đòn đánh là thực hiện được và hiệu quả. Trong kinh doanh, có lo sợ chúng ta cũng không thể dò hay bịt trước hết các vấn đề sẽ xảy ra, vậy tại sao không tuân theo sự việc và xử lý nó theo hướng có lợi nhất cho mình. Go with the flow – theo dòng được ngài Funakoshi tổ sư môn Karate Nhật Bản nói như thế này: “mắt nhìn và thân lắc đưa người theo và anh sẽ đi qua được nghìn cánh cổng, nhưng nếu chỉ sử dụng tới các giác quan bình thường nhất, anh sẽ không thể đạt tới hiệu quả tối đa”. Vậy, hãy THẢ LỎNG.

4. LUYỆN TINH THẦN CHIẾN BINH: nghe tới chiến binh có lẽ người ta chỉ toàn nói về chiến thắng và sự vượt trên người khác. Tôi được thầy tôi dạy khác, đó là khi tôi không sợ và dám dấn thân vào cuộc sống. Trước khi Thầy mất, tôi tới thăm. Thầy đã yếu lắm rồi, muốn thay đổi tư thế nằm còn phải nhờ chúng tôi xúm vào nhấc người lên hộ. Tôi vừa luồn tay xuống dưới lưng, chạm vào người thầy đã không chịu nổi. Tôi đành để cho các anh khác làm còn mình thì đứng khóc. Tới lúc cuối chào Thầy, mà tôi hiểu sẽ là lần cuối, tôi không chào như kiểu bình thường là để hai tay xuôi hai bên và cúi đầu. Tôi chụm chân lại, ôm hai tay thành quyền nắm lại và cúi toàn thân chào Thầy. Ngay lúc ấy, thu chút sức còn lại, thầy tôi ngồi thẳng người, ra khỏi tư thế nằm, ôm quyền chào lại, điều lạ là mắt thầy sáng rực lên, và mặt thầy nghiêm lại nhưng sau đó lại nở thành nụ cười vừa như thanh thản vừa như đắc chí. Như sét đánh, tôi hiểu ra thầy đã dạy tôi bài học cuối! Dù có ở hoàn cảnh nào, dù cái chết cận kề, cũng hãy giữ cái tinh thần chiến binh không sợ hãi. Từ đó trở đi, cứ mỗi khi làm gì trên thị trường, thấy nản tới mức sắp bỏ cuộc, tôi chỉ nhớ tới nụ cười cuối của Thầy và thầm hỏi lại trong đầu mình: Mày có phải là học trò Thầy mày không? Vậy là tôi lại tiếp tục!


Chú thích ảnh: Ngài Funakoshi Gichin Tổ sư môn Karate Hiện đại với câu nói nổi tiếng: “Mục tiêu tối thượng của Không thủ đạo không phải là thắng hay thua, mà ở sự hoàn thiện tính cách của những người tập võ”

Đọc thêm: Bạn có được sinh ra để làm doanh nhân?

Đỗ Xuân Tùng – Giám đốc Công ty Đào tạo và Tư vấn Nhân Việt
loading...