Cứ từ từ, rồi chúng ta sẽ nhận ra!

Ở với gia đình, ba mẹ hết sức thương yêu, không nhận ra, khi đi học, khổ cực, ăn uống thất thường, nhớ nhà da diết. Mới nhận ra, không đâu bằng ở nhà. Không đâu bằng vòng tay cha mẹ chăm sóc lúc ốm đau. Không đâu bằng bữa cơm gia đình nóng sực tới mũi mùi hạt gạo thơm nức.

Có người yêu chân tình, chăm sóc hằng ngày, chân thành trao gửi, không nhận ra. Con người lại có xu hướng không trân trọng những thứ mà vốn dĩ nó là "hiển nhiên, muốn đi tìm chốn mới thú vị hơn. Đến khi bị phụ tình, bị xem thường, mới nhận ra, không ai bằng người cũ.

Cứ từ từ, rồi chúng ta sẽ nhận ra!


Có công việc tốt, môi trường tốt, không nhận ra, chán nãn, rời đi, vô tình quên mất môi trường nào đã trao cho mình sống với đam mê. Mới nhận ra, môi trường mới sao khó sống, ai cũng dìm, ai cũng ghét mình vô cớ, ai cũng đố kị, cảm thấy sao thật mệt mỏi, mỗi sáng bước chân ra khỏi cửa đi làm, sao thiếu mỗi năng lượng.

Có người thầy tốt, đàn anh tốt, chưa kịp trân trọng. Cho tới khi nhận ra, đâu mới là tri thức thực sự. Trên đời này, để tìm được người theo học hỏi giữa đám TẠP NHAM của cuộc đời "làm ít, nói nhiều". Cũng là một câu hỏi lớn.

Có người bằng hữu, người tri kỉ tốt, thiếu trân trọng đúng mực, xem đó là lẽ dĩ nhiên, mất đi rồi. Mới nhận ra, hồi xưa thật khờ dại, vì dễ dàng rời bỏ đi một mối quan hệ thân thiết, chỉ vì coi trọng cái tôi cá nhân bản thân mình, hơn.

Có những lời mời gọi, đề nghị hùn hạp hoành tráng, đã từng rất vui vẻ, nô nức, cảm xúc cháy sáng tột cùng vì những viễn cảnh tương lai vời vợi. Nhưng giờ nhận ra, điều gì cũng cần thời gian chiêm nghiệm, cần thời gian đánh giá, cần thời gian để cảm về nhau, một cách từ tốn, chân thành, sâu sắc.

Có những thứ, bản thân biết rõ không thực sự quá tốt và hoàn hảo như những gì người đời ca ngợi, nhưng không là gì, mình ở đây, cũng cốt, để làm cho mọi thứ tốt hơn. Tất cả cũng chỉ tương đối.

Rồi chúng ta sẽ nhận ra nhiều thứ nữa khi đã trải qua những gì đáng phải trải qua trong giải hành trính nuôi dưỡng bản thân, rồi một lúc nào đấy, chúng ta sẽ quay lại và chỉ thích coi trọng những gì xưa cũ, nhẹ nhàng, ít hào nhoáng, nhưng sâu lắng và đi vào lòng người.

Rồi chúng ta sẽ nhận ra mọi thứ trong đời này luôn có một lý do để giải thích cho sự tồn tại của nó. Rồi sẽ lại nhận thấy mọi thứ muốn nhanh thì phải chậm, điều gì cũng cần phải có thời gian. Chúng ta không thể có ngay một thằng cu, bằng cách làm 9 người phụ nữ có bầu.

Rồi chúng ta sẽ lại tiếp tục nhận ra, điều cuối cùng trong cuộc sống này đó là cảm giác an toàn, bình an, không quá rũ rượi khi u buồn, cũng không quá phải thể hiện cảm xúc, khi vui.

Cứ từ từ, mà chúng ta... nhận ra tiếp đi, hén.

Đọc thêm: Thay đổi bản thân - Hành trình đầy đau đớn

Tác giả: Phung Le Lam Hai
loading...