Câu chuyện phân phối

Sau vô cùng nhiều gắng gượng, cuối năm 2005, công ty phân phối bắt đầu khởi sắc. Tôi bắt đầu có nhiều hơn những việc phải lo toan và muốn dồn sức huấn luyện đội nhân sự cho cẩn thận hơn nữa. Tôi quyết định thôi việc làm part time tư vấn đánh giá thị trường cho một hãng sữa của nước ngoài. Để làm được việc đó, tôi cần tuyển một bạn vào thay vị trí của mình trước khi rút ra hoàn toàn. Người này sẽ phải ở dưới quyền của tôi trong ít nhất 3 tháng để tôi bàn giao và huấn luyện trước khi rút đi.

Câu chuyện phân phối

Báo cáo hàng tuần khá đơn giản nhưng cần được gửi trực tiếp cho nhà phân phối độc quyền và cho đại diện của hãng nên người được tuyển cần biết tiếng Pháp. Đó là một lợi thế trong tuyển dụng vì tiếng Pháp ở Việt Nam nhiều người học nhưng số công ty sử dụng tiếng này thì rất ít. Một phần nữa do hãng rất nổi tiếng nên chúng tôi chỉ đăng trong 2 ngày là ngay lập tức có nhiều hồ sơ gửi về. Tôi chọn ra 10 hồ sơ ổn nhất và bắt đầu phỏng vấn. Tới ứng cử viên khoảng thứ 7 thì tôi hầu như chắc chắn đã chọn ra được người phù hợp với công việc được giao.

Đó là một cô gái có dáng vẻ sốc vác, chịu khó và khá khiêm tốn, tôi ấn tượng nhất với đôi mắt màu nâu sáng thể hiện một cá tính khá bộc trực và hướng theo logic nhiều hơn. Cô gái ăn mặc giản dị, tóc để chân phương, không trang điểm khi tới dự tuyển. Chả hiểu sao tôi có cảm giác đây là người nghiêm túc và căn vào trình tướng số mèo cào của mình, tôi còn liều mạng đoán bừa một số điều về tương lai của cô ấy, và may mắn là sau này đều chưa có cái gì sai cả! Không biết vì cái gì nhưng sau khi phỏng vấn bao gồm hỏi về công việc và gia đình của cô ấy, tôi tự dung nghĩ “Nếu mình mà vào ở hoàn cảnh như cô này thì chắc chả bao giờ mình được như thế!”.

Tháng đầu tiên để thử thách, tôi cho bạn này đi thử một tháng ngoài thị trường bán lẻ sản phẩm mỹ phẩm của chính chúng tôi. Mục đích là để cô ấy quen va chạm thị trường và rèn tính kiên trì trong công việc. Thời gian này thường tôi rất khó tính và nóng nảy, di chứng của hồi “thét ra lửa” khi làm cho liên doanh nước ngoài, chỉ hơi một chút không theo lịch trình là tôi sẽ chấn chỉnh ngay lập tức. “Nhân viên mới“, rất may, khi thấy mình sai chấp nhận những chấn chỉnh của tôi và tuân thủ kỷ luật rất tốt. Tuy nhiên, khi tôi nóng tới mức vô lý thì cô ấy phản ứng ngay, không chấp nhận khi thấy tôi hơi lấn át quá trong lúc làm việc. Điều làm tôi thích thú là phản ứng lúc nào cũng trong giới hạn chứ không lan sang phần cảm xúc cá nhân kiểu thù ghét cá nhân!

Kết quả của tháng đầu tiên làm việc khá tốt, doanh số của cô nhân viên mới mang về đều đặn và còn cao hơn khá nhiều các nhân viên khác vốn có nhiều kinh ngiệm hơn trong đội. Không biết cô ấy có biện pháp để tăng doanh thu cho mình hay không? Nhưng chuyện kết thúc của kỳ làm thử mới là điều đáng nói.

Một ngày lúc gần kết thúc thời gian thử việc, đột nhiên, cô nhân viên thử việc gọi điện cho tôi muốn được gặp trực tiếp riêng tại phòng làm việc. Tôi cũng thấy hơi lạ vì không hiểu có chuyện gì. Tới nơi, bạn này vào thẳng chuyện luôn. Hóa ra vấn đề là bạn ấy thấy tôi tuyển mình về có ngoại ngữ mà lại bắt làm công việc của một salesman. Sau khi hiểu rõ câu hỏi, tôi đưa ra giải thích có hai phần:

1. Em không phải nhân viên của anh, vì anh không phải là người trả lương cho em, anh chỉ có trách nhiệm giúp em trong giai đoạn đầu, sau đó cho em và công ty sữa mượn một phần văn phòng để làm việc cho hãng và tư vấn thêm giúp em trong công việc nếu cần.

2. Công việc đang làm trong tháng đầu tiên này là để thử việc và để em hiểu công việc thị trường cũng như rèn luyện giai đoạn đầu chứ không phải là công việc mãi về sau này của em. Anh đã nói với em ngay từ đầu nhưng có thể là em quên mất.

Tôi giải thích xong thì bạn nhân viên mới hiểu ra và xin lỗi đã hiểu nhầm và vui vẻ tiếp tục công việc. Câu chuyện cũng không có gì đáng nói, nếu như tôi không phát hiện ra qua một lần gần như “va chạm” như vậy đây là tuýp người trọng lý và rất thẳng thắn. Nếu vừa rồi tôi không giải quyết thấu đáo chắc chắn sẽ không làm bạn ấy hài lòng và sẽ có biện pháp để “xử lý” tôi ngay, dù rằng tôi hiện đang là cấp trên! Hình như mấy vị quản lý sales đều có tật ấy, luôn có tư thế áp chế các sự “gây hấn” nhỏ nhưng lại rất thích những người có cá tính mạnh, dám đương đầu với mình! Tôi thấy trường hợp này khá thú vị. Vì ít khi có em nào ít hơn tôi nhiều tuổi mà dám tranh luận một cách rất trực diện với một vị lúc nào cũng giống cái bình nước đang sôi như tôi! Sau một thời gian, tôi thấy bạn này làm công việc gì cũng rất chu đáo và tốt đẹp, thường là vượt mức yêu cầu của tôi và công ty. Ngoài chuyện không biết gì thì hỏi, bạn ấy còn chịu khó đọc thêm sách vở hàng ngày. Nhiều lần nói chuyện tôi còn biết là thức tới 2,3 giờ sáng để học và đọc những thứ tốt cho công việc sau này. Tôi phải khuyên là nên điều chỉnh thói quen đó, từ thức khuya thành dậy sớm để học sẽ tốt hơn đỡ mệt hơn.
Với công ty sữa của Pháp do chỉ cần một người làm bán thời gian, dù mức lương không tệ, nhưng với khả năng tốt cũng như nỗ lực không ngừng nghỉ, cô gái này không dừng lại. Sau khi rời khỏi công ty sữa của Pháp, cô ấy tiếp tục chỉnh hướng sang các công việc khác, hết hành chính, tới sự kiện, tới dạy học cô ấy làm tuốt và làm tốt hơn nhiều người khác kể cả những người được đào tạo bài bản và có kinh nghiệm nhiều hơn.

Hiện giờ thì cô ấy đang vững vàng ở vị trí phó Giám đốc của một công ty chuyên về sư kiện và du lịch và thỉnh thoảng có đi dạy về mảng tổ chức sự kiện. Tôi tin trong tương lai cô ấy còn tiến xa hơn nữa!

Bài học rút ra:
1. Lần gặp đầu tiên rất quan trọng, nó giúp chúng ta nhận định được tính cách đối tượng ở dạng trực quan nhất do họ chưa biết gì nhiều về chúng ta và chúng ta cũng chưa biết gì nhiều về họ. Mẹo nhỏ, là hãy thử đặt mình vào vị trí của người được phỏng vấn xem phải mình thì sẽ phản ứng ra sao, trở thành người như thế nào chúng ta sẽ có cách đánh giá đúng, khách quan về người đó.

2. Non sông dễ đổi bản tính khó dời – Qua những phản ứng trong môi trường công việc, có thể thấy cá tính của người mà chúng ta tương tác rất rõ ràng. Trong trường hợp này, tôi đánh giá cao việc phản ứng với sự thái quá từ phía tôi của cô nhân viên mới. Những phản ứng ấy rất chừng mực và vừa phải trong giới hạn, không bị quá lên đến mức cảm tính. Đó là người đúng sai rạch ròi. Sự khách quan của một người thường giúp họ thăng tiến do họ có cái nhìn chuẩn xác không thiên lệch và bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ hay cảm tình cá nhân.

3. Những câu chuyện liên quan tới đời sống thường nhật hàng ngày của một nhân sự nói lên rất nhiều về người đó. Tất nhiên là nên tập trung vào hoạt động của họ chứ đừng nghe họ tả, vì ai cũng thấy mình đẹp đẽ cả. Việc cố gắng hàng ngày một cách đều đặn, dậy sớm để học (và không chỉ giới hạn ở học những thứ liên quan tới công việc mà mình bắt buộc phải làm) tôi tin không mấy ai trong chúng ta làm được. Do vậy chỉ một chi tiết đó cũng chứng tỏ nhân vật có sự nỗ lực ở dạng bản năng nằm sâu trong tiềm thức chứ không chỉ ở dạng ý thức đơn thuần!

Đọc thêm:  Câu chuyện bán hàng của tui

Đỗ Xuân Tùng – Giám đốc Công ty Nhân Việt
loading...