Tản mạn bên ly cà phê chờ 1h

Hôm nay thím Mười kể chuyện VỐN nheng các bạn !

Đang yên đang lành thì bỗng dưng xuất hiện tờ giấy bạc mệnh giá 500.000đ .

Cứ quen với mệnh giá 50.000đ, nên khi thanh toán mất hẳn 90% các bạn ạ . Một cây nêm phong xài có năm mươi triệu, một tép trăm tờ xài có năm triệu.

Nhưng mình cam đoan là những người nông dân chân chất không hề biết số tiền họ nhận được có giá trị lên đến chăm phần chăm . Bán NƯỚC SÂM xong họ lấy tiền đi mua vàng , hoặc đem về trả nợ ... Họ cũng cầm nguyên cọc với giá trị chỉ 10% như đã nhận chỗ mình.

Tản mạn bên ly cà phê chờ 1h

Thế là sau một mùa NƯỚC SÂM cực khổ trầy vi tróc vảy, trên sổ sách thu chi thì lãi khủng, cộng vốn tiền mặt nữa ra con số không nhỏ, nhưng toàn bộ số tiền còn trong két chỉ có hai cọc là 70.000.000đ mà còn nợ một khách hàng 7.000.000đ nữa chứ .

Phải làm lại từ đầu từ con số sáu mươi ba triệu !!! Chặc ! Chặc ! Chặc !!!

Tới khi không còn tiền mặt mình mới hiểu thế nào là Tài sản vô hình !

Tài sản vô hình của mình chính là chất lượng NƯỚC SÂM các bạn ạ ! Loại một là loại một, loại hai là loại hai. Đắt hay ế gì cũng không thay đổi .

Các Tổng Công ty bắt đầu dùng lợi thế VỐN lớn của họ để độc quyền mua hàng của mình bằng cách ứng vốn trước.

Chặc ! Không được thoải mái trong mua bán cho lắm, nhưng phải chịu thui !!!

Cứ thế mà làm ! Vốn có người lo! Nhắm nhắm đủ tiền thì mua một ẽm bốn giò về chạy hàng kiếm thêm tý lãi . Dần dà thì dàn bốn giò cũng được hơn chục ẽm .

Nhưng đời không như là mơ . Cây khác lấn sân. Hàng họ ít lại, phải cho đội ngũ này đi làm thuê thôi !

Từ đây mới nãy sinh ngành mới! Gã bớt mấy ẽm, cưới về mấy ảnh để làm ngành mới !

Te tua tơi tả từ đây.
Anh LP của ĐLGL là quân sư một thời gian dài cho mình , mặc dù đến giờ này chưa biết nhau là ai !

Hàng xuất trước trả sau y như kiểu ông Ớt to vậy đó ! Ngành Fu suy thoái toàn cầu, mấy cont xuất trước chưa thanh toán, mấy cont tồn lại đâu dám xuất nữa, thôi bày ra bán lẻ thu hồi vốn .

Bán lẻ thời gian thấy không ổn, vì kho hàng vơi dần mà trong két vẫn không tăng tiền mặt . Rắn ăn tới đuôi rồi . Vùng lên thôi !

Thế là bán hết mấy anh Đài loan, Trung quốc, Nhật mới cưới về vài mùa để lấy tiền mặt và tổng động viên các em đang tồn trong kho đi mở quán bán cà rem !

Trong lúc bán cà rem thì mày mò được ngành nữa . Tạm gọi là ngành 20/80 nheng các bạn .

Vì bài này là bài tản mạn không chủ đề, nhưng qua đây mình muốn gửi đến các young members thân yêu hai thông điệp :
- Chất lượng hàng hoá phải đặt lên hàng đầu
- Phát huy nội lực và thế mạnh của mình dù lớn dù nhỏ trước khi tìm đến các tổ chức tải chính, họ không xem trọng ý tưởng khi mình chưa đủ độ dày các bạn ạ !

Lần kế mình sẽ chia sẻ về việc tiếp cận vốn .

Mong các bạn đón nhận !

Đọc thêm: Bệnh tự kỷ của các gã đam mê sáng tạo khi khởi nghiệp

Tác giả:  Mon Ngô
loading...