Sự ra đời của 2 từ "Cố lên" và "ăn ngập mặt"

Có lúc nào bạn hỏi vì sao lại có hai từ  "Cố lên" và "ăn ngập mặt" chưa? Chúng ta cùng tìm hiểu nguồn gốc và sự ra đời của hai từ này nhé. :)))

Trong một lần leo bậc thang lên núi, tình cờ gặp 2 bà cháu đang đi xuống, bà động viên cháu "cố lên".

Có một anh vui vẻ chen vô và nói: Xuống cần gì phải cố 😂😂😂. Tôi mới ngẫm ra là khi người ta leo dốc, leo cầu thang mệt quá nên các cụ xưa nghĩ ra câu "cố lên" để khích lệ nhau chứ chẳng ai nói là "xuống lên" cả. Từ đó từ CỐ LÊN được ra đời trong nhiều hoàn cảnh khác để khích lệ nhau là chính ^^.

Sự ra đời của 2 từ "Cố lên" và "ăn ngập mặt"

Nghĩ tới đây tôi thấy mình phục mình quá.

Tiếp câu chuyện thứ 2: Một buổi chiều nọ sau khi đi chơi ngắm cảnh chán chê từ sáng cho tới quá chiều. Tôi được người bạn dẫn đến quán ăn chiều với cái bụng cồn cào.

Quán đó tên là quán bún cứu đói. Và chính xác nó có cách đây 27 năm. Tới giờ nó vẫn nằm rìa đường, vẫn lụp xụp cùng vơi mấy cái bàn và băng ghế dài bằng gỗ cũng cũ lắm rồi. Nhưng quán lúc nào cũng kín người ngồi và bà chủ làm không kịp cho khách luôn.

Từ khi bát bún có giá 500đ giờ lên 5 nghìn 1 bát. Cái bát lớn hơn cai chén cơm và nhỏ hơn cái tô.

Ngồi quất 1 lúc hết 3 tô bánh canh chả nồi vẫn còn thòm thèm mà ăn không ngước nổi mặt. Nhìn xung quanh có bác trước mắt là 1 trồng bát xếp ngổn ngang mà vẫn hì hục ăn tiếp.

Và lúc này tôi phát hiện ra từ ĂN NGẬP MẶT là vậy. Ăn đến mức chủ quán không nhìn thấy mặt khách hàng đâu 😹😹😹



Lần này tôi lại càng phục tôi sát đất. Càng phục TIẾNG VIỆT nhà mình lắt léo, hình tượng đủ đường.

Đọc thêm: Duy Ngã Độc Tôn luận giải




loading...