Quản lý nhân sự theo kiểu Nhật - Tôi đã thất bại như thế nào?

Như Linh đã từng giới thiệu sơ lược về mình , Linh là 1 kỹ thuật viên tin học đi mở công ty F&B ( nghành Food and beverage ). Nên Linh chả có kiến thức về quản lý cũng chả có học vấn gì về kinh doanh. Nên những bài viết của Linh thường chỉ kể về những thất bại xương máu thực tế mà mình có , chứ không dám hướng dẫn ai cái gì. Vì ngay cả chính bây giờ, Linh vẫn liên tục thất bại. Linh chỉ khác ở chỗ , Linh đã đứng lên từ thất bại của mình và vẫn kiên trì chiến đấu từng ngày, từng giờ trong hiện tại.

Linh đã từng làm cho 1 tập đoàn lớn nhất của Nhật trong 5 năm. Trước đó Linh đã học tiếng Nhật, học văn hoá Nhật. Nói tóm lại, Linh thần tượng người Nhật.

Bài viết chắc sẽ khá dài, nên Linh xin phép phân làm 2 phần:
Phần 1 : Giới thiệu sơ về sự khác biệt văn hóa.
Phần 2 : Linh đã thất bại như thế nào.

Phần 1 : Phân tích văn hóa Nhật Việt.

Trong văn hoá Việt, được ảnh hưởng bởi văn hóa từ Trung Quốc. " Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ ". Tức là gia đình đứng hàng đầu , rồi mới tới chuyện xã hội, chuyện quốc gia. Nếu ai vì chuyện công ty mà bỏ không chăm sóc gia đình sẽ bị phiền trách là ham tiền v.v. " gia đình trên hết ".

Quản lý nhân sự theo kiểu Nhật - Tôi đã thất bại như thế nào?


Trong văn hóa Nhật " Có nước mới có Nhà " Thế nên họ đặt chuyện đất nước, chuyện công ty , chuyện xã hội mới đến chuyện gia đình. Sếp Nhật của Linh phân tích rằng, người Nhật nói nếu không còn đất nước thì không thể có cuộc sống. Không còn công ty thì không thể có gia đình. Vậy nên cách làm việc của ngưòi Nhật tập trung vào sự trung thành. Nếu bạn không thể trung thành với đất nước, với công ty. Bạn chỉ là thứ bỏ đi.

Do đó, khi trước ( giới trẻ Nhật đã thay đổi trong 10 năm gần đây ). Nếu bạn làm trong 1 công ty Nhật, bạn tự ý bỏ việc, suốt cuộc đời còn lại của bạn xem như tiêu. Bạn không thể được bất kỳ 1 công ty Nhật nào chấp nhận nữa.

Vì khi bạn vào xin việc, họ sẽ hỏi xem trước đây bạn làm công ty nào. Sau đó sẽ gọi cho sếp công ty đó và xin phép " Xin lỗi vì tôi đang định tuyển dụng 1 nhân viên của anh, và thật sự rất cảm ơn vì anh đã đào tạo nhân viên này giúp tôi. Chúng tôi rất mang ơn anh lắm .v.vv, " Đó là văn hóa Nhật.

Và nếu sếp cũ chỉ cần có 1 câu nhẹ nhàng rằng " Chúng tôi cũng rất xin lỗi vì đã không thể huấn luyện nhân viên này thật tốt, do đó anh ấy đã nghỉ việc ở chỗ chúng tôi khi chưa kết thúc hợp đồng, tôi thành thật rất xin lỗi vì đã chưa cố gắng lắm đối với nhân viên này, tôi thành thật xin lỗi".

Vậy là đời bạn xem như chấm dứt tại đây. Bạn chỉ có thể đi bán vỉa hè, hay làm việc tay chân. Do đó dù có chết, người Nhật hoặc những ai làm cho Nhật cũng phải hoàn thành hết hạn hợp đồng và được sự cho phép của cấp trên , mới được rời nhiệm sở.

Tuy nhiên , về phía ngược lại. Mỗi một nhân viên khi vào làm tại công ty, bạn là trách nhiệm họ phải chăm sóc là gia đình của họ. Bạn sẽ được công ty chăm sóc, lo lắng , không chỉ cho bạn mà cho cả vợ, con của bạn. Khi bạn ốm công ty sẽ chăm sóc, khi bạn buồn công ty sẽ an ủi. Thậm chí chỉ cần bạn đi làm mà tâm trạng không vui, hôm đó bạn sẽ được nghỉ phép hưởng nguyên lương.

Khi trước Linh làm, vào đợt dịch SArs , tổng công ty mẹ cho hẳn 1 bác sĩ Nhật bay qua VN với đầy đủ khẩu trang đạt chuẩn, thuốc súc miệng , thuốc đặc trị v.v. tốn rất nhiều tiền chỉ để sát trùng văn phòng và hướng dẫn cách phòng chống Sars cho 1 văn phòng đại diện chỉ có 5 nhân viên Việt và 1 sếp Nhật. Đó là cách họ chăm sóc nhân viên.

Nếu bạn phạm sai lầm, hoặc không thể hoàn thành nhiệm vụ. Công ty sẽ phạt, sẽ chuyển công tác bạn, sẽ đủ mọi thứ. Nhưng tuyệt đối không bao giờ đuổi bạn. Sếp Linh từng nói " Giống như khi con cái , em út của bạn hư hỏng, bạn sẽ phạt nó, sẽ đánh nó, mắng nó , sẽ cho nó cơ hội sửa chữa sai lầm chứ bạn sẽ không đuổi nó đi hay giết chết nó.

Do đó, nếu bạn đã được vào công ty Nhật, bạn có thể sẽ bị thuyên chuyển khi bạn không hoàn thành nhiệm vụ, có thể sẽ phạt phần thưởng năm, thưởng tháng. Nhưng bạn sẽ không bao giờ bị đuổi. Như Linh cũng từng đọc 1 quyển sách về 1 cô gái ngưòi Pháp xin vào làm trong công ty Nhật , tại Nhật. nhân vật trong cuốn sách , Cô ấy xin vào làm thông dịch văn phòng. Nhưng cuối cùng trở thành " bà Nước Tiểu" chỉ được phụ trách việc đứng trước cửa phát giấy vệ sinh cho ai muốn đi toalet. Nhưng cô ấy không thể nghỉ việc, và công ty cũng không sa thải. Vì cô ấy phải hoàn thành hợp đồng của mình.

Đó là văn hóa Nhật.

Đọc tiếp kỳ 2 : Áp dụng cách quản lý Nhật, Linh đã thất bại như thế nào?

Đọc thêm: Làm quản lý và lãnh đạo nên giao quyền hay ôm việc?

Tác giả: Nguyễn Linh
loading...