Skip to main content

Kinh Nghiệm Về Sự Khiêm Tốn Của Tuổi Trẻ

Ngồi làm việc, máy tính random trúng bài "Con Số 0" của Bức Tường. Càng nghe càng thấm. Tôi xin chia sẻ một chút kinh nghiệm của tôi về tính khiêm tốn, hi vọng có ích cho một số bạn trẻ.
Tôi tốt nghiệp khoa CNTT trường Khoa Học Tự Nhiên, là 1 trong 9 khoa trên toàn quốc được nhà nước chọn đầu tư đào tạo trọng điểm năm đó. Từ năm 3 đại học, tôi đã được học bổng của một công ty Pháp khá lớn, được đào tạo tiếng Pháp và dạy lập trình ngôn ngữ các máy chủ dành cho các công ty bảo hiểm lớn và ngân hàng (hồi đó ở VN chỉ có công ty Pháp đó và IBM làm), ra trường là nhận vào làm luôn. Nhưng khi tôi ra trường, công ty Pháp đó đổi giám đốc nhân sự, họ yêu cầu học thêm 1 năm tiếng Pháp nữa mới được làm việc. Vì thế tôi chuyển qua đi làm trong 1 công ty nhà nước, lương thưởng cũng thuộc dạng khá cao so với cùng lứa. Nửa năm đầu làm việc bình thường, tôi cũng nhận thêm vài job làm thêm với bạn bè để kiếm thêm. Cuộc sống khá ổn.

Kinh Nghiệm Về Sự Khiêm Tốn Của Tuổi Trẻ


Cho đến ngày đi cafe gặp 1 người bạn thời đại học. Bạn tôi là 1 trong những thằng mà tôi khá nể, trí thông minh cực cao, và sức tập trung rất tốt. Bạn đang chơi chứng khoán, và trong vòng mấy tháng, tài khoản tăng gấp đôi. Thế là tôi về bắt đầu nghiên cứu chứng khoán. Bình thường 5h là công ty nghỉ làm, ai có gia đình hoặc bạn gái thì về trước, còn một số người FA ngồi lại gọi tạp vụ pha mì tôm rồi ngồi chơi game, xem phim đến 7h (trừ 1 vài thời điểm có các dự án lớn với nước ngoài thì overtime). Riêng tôi không có hứng thú với mấy cái đó, lôi máy ra một góc ngồi nghiên cứu chứng khoán. Được tầm 3 tháng thì bắt đầu nhét thử tiền vào đánh. Số tiền đầu tiên tôi bỏ vào là 10tr, tôi vẫn còn nhớ cảm giác vui thế nào khi lời được 100k đầu tiên. Rồi bắt đầu chat hỏi bạn tôi về cách phân tích đồ thị, xem các chỉ sổ, phân tích tin cơ bản ảnh hưởng thế nào, đọc thông tin ở web nào, lấy data từ đâu để load amibroker phân tích.... Sau đó, khi nghĩ đã tạm ổn, tôi bắt đầu huy động vốn từ nhà để đập vào. Giai đoạn đó là thời điểm bùng nổ của chứng khoán Việt Nam, nên tỷ lệ thắng rất cao. Một ngày chơi chứng khoán, tôi có thể kiếm được số tiền bằng vài tháng đi làm. Lúc đó, đối với một thanh niên trẻ như tôi, tiền chỉ là một con số thay đổi hàng ngày trên màn hình máy tính mà thôi. Nhưng vừa lập trình vừa chơi chứng khoán thì không thể tập trung được cái gì, nên tôi xin nghỉ làm, qua nhà bạn tôi đánh chứng khoán. Lúc đó giờ giao dịch chỉ có buổi sáng, vẫn còn T+4, và thị trường vẫn chưa minh bạch lắm. Giá chứng khoản VN chỉ là một khái niệm, những đội lái nào vốn mạnh có thể làm giá những mã cổ phiếu nhỏ thoải mái. Có những thời điểm, tôi và bạn tôi cũng vậy. Mỗi thằng mở 5 tài khoản, rồi thay phiên nhau chơi trò làm giá 1 mã cổ phiếu để kiếm lời (dĩ nhiên là cái đó ko hợp pháp). Cái này có thể hỏi anh @lâm minh chánh, anh từng làm Tổng giám đốc chứng khoán Đại Việt, anh biết cái thời kỳ huy hoàng đó của chứng khoán Việt Nam. Lúc đó tôi cũng hơi hơi nổi tiếng trong 1 group chat sky nhỏ do 1 bạn broker mở. Mỗi buổi sáng mở máy là skype ngập tràn tin của các người chơi chứng khoán khác nhờ phân tích mã này mua được ko, mã kia nên bán ko.... Ngay cả những giai đoạn thị trường giảm, tôi vẫn kiếm được tiền do cách lọc mã của tôi khá tốt. Tôi lúc đó vẫn ngạo mạn, cho là mình rất giỏi. Đầu ra của trường tôi khá cao, các bạn học khá đều được nhận làm ở các công ty lớn, tập đoàn nước ngoài, nhưng lúc đó số tiền tôi có được so với bạn bè cùng khóa đều hơn hẳn. Khi bạn bè đang đi xe máy, tôi đã dư tiền mua otô, có đáng tự hào không?

Cho đến một ngày, tôi nhớ là ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, ngày 07/05/2010, giá bắt đầu giảm. Trong giai đoạn đó, có lúc tôi thắng, có lúc thua, nhưng kéo dài tới khoảng tháng 2/2011, tôi ôm trong tay khá nhiều mã với giá đang giảm kịch sàn hàng ngày. Số tiền trong tài khoản còn rất ít. Lúc đó mới cắn răng bán đi toàn bộ, chờ ngày phục thù. Ai đã từng chơi chứng khoán giai đoạn đó thì biết, không ít các đại gia trắng tay nhảy lầu, trốn nợ, nhiều gia đình tan cửa nát nhà.... Tôi thì rút ra được 1 ít. Sau này có thời gian đọc sách, ngồi nhìn lại, mới rút ra nhiều bài học kinh nghiệm. Tôi xin chia sẻ dưới góc độ cá nhân:
- Học bề ngoài mà không học cốt lõi: Xuất phát điểm là dân CNTT, suốt quá trình đi học, đa số là tự tìm tài liệu nước ngoài tự học. Nhưng chứng khoán VN nó khá khác với thị trường nước ngoài ở chỗ quá dễ thao túng, cho nên áp dụng những kiến thức đó vào không được (các bạn có thể tìm hiểu về tiến sĩ Alan Phan, đầu tư trên thế giới thắng nhưng về VN vẫn bị dính đòn). và vì vậy tôi học cách tiểu xảo, phân tích dựa trên giá và volume giao dịch để phán đoán coi có đội lái nào đang đánh mã nào để nhảy vào kiếm lời, vì vậy có nhiều trận thắng nhưng cũng không ít lần ôm bom. Đây là sai lầm thứ nhất.
- Ngủ quên trên chiến thắng: Khi có được những thành quả tàm tạm, thay vì tiếp tục tìm tòi học hỏi thêm, tôi lại tự mãn. Khi được nhiều người hỏi han, tôn vinh, tôi sống trong cái màn hào quang ảo đó, tự cho mình là giỏi. Trên các diễn đàn lớn thời đó như vietstock, Vietcurrency.... có nhiều tên tuổi lớn, có nhiều bài viết rất hay mà ko thèm học hỏi. Đây là sai lầm thứ 2.
- Ếch ngồi đáy giếng: Chỉ nhìn xung quanh và nhìn xuống dưới, mà ko ngước lên trên. Thấy xung quanh mình toàn người thua kém, mà không biết đi tìm chỗ những người giỏi hơn để học hỏi. Đây là sai lầm thứ 3.
=================
Sau những giai đoạn đó, tính tôi bắt đầu trầm đi nhiều, ít nói, tăng thời gian đọc sách lên. Tôi bắt đầu cày để kiếm tiền trả nợ, đi học cao học Tài Chính Doanh Nghiệp để chờ ngày quay lại. Trong công việc, tôi bắt đầu cẩn trọng hơn, lúc nào cũng chỉ quan sát thật kỹ trước chứ không xông pha ào ào nữa.

Nhà tôi kinh doanh từ nhỏ, tôi học được cách quan sát người khá tốt. Trong cuộc sống, tôi đã từng gặp những bạn trẻ, có thể có tài năng, được giữ chức vụ cao ở các công ty, và vì vậy khá tự mãn. Tôi nhìn thấy ở họ là tôi của ngày trước. Tuy nhiên, tôi không đánh giá cao thành tựu của họ nếu như họ không gặp thất bại và thay đổi cái tính ngựa non háu đá, tỏ vẻ hơn người đó. Có thể do nền tảng gia đình, bạn được khen nhiều từ nhỏ. Có thể do trong xã hội, bạn ít gặp được người giỏi, và xung quanh chỉ toàn những người khen bạn. Khi bạn được dạy những điều hay, điều mới, thì lại nảy sinh ra tâm lý "Ok, biết rồi"....

Trong những điều tôi học được, có 1 triết lý tôi rất thích, đó chính là Triết Lý Cây Lúa. Triết lý cây lúa được người Nhật dạy cho con trẻ từ thơ ấu: "bông lúa chín là bông lúa cúi đầu” 実(みの)る程頭(ほどあたま)の下(さ)がる稲穂(いな", điều đó có nghĩa là khi no đủ giàu có, hay giỏi giang thành đạt thì nên biết khiêm nhường cúi đầu, không tự cao, kiêu ngạo.

Trong phòng, bài hát "Con Số 0" vẫn vang lên:

"Có những con người mới đôi ba tuổi đời
Cuộc sống mới bắt đầu đã cho rằng mình thấu hết
Làm được gì, và đã có gì?
Chỉ học đòi thói chê bai
Đời vật vờ, chẳng biết thân mình
Hình hài chỉ là con số 0
Hình hài chỉ là con số 0
Con số 0

Hãy nuốt đi thuốc đắng dã tật
Này hãy gắng sống biết ta biết người
Ðời chưa thấu hết xin hãy kiệm lời "
------------------------
Tôi viết bài này không mang tính chất dạy đời, chỉ là chia sẻ một số kinh nghiệm cá nhân của tôi, dành tặng cho các bạn trẻ, các tài năng tương lai. Hi vọng các bạn sẽ có một phút dừng lại, nhìn lại bản thân, để tiếp tục trau dồi tài năng, đừng để sự tự mãn làm che đôi mắt mình lại.

Xin cám ơn.
SG, 14.02.2017

Dành tặng cho một người tôi yêu quý.

Đọc thêm: Thất bại là tự nhiên, thành công là nhân tạo

Tác giả:  Nguyễn Hoàng Nam
loading...


Popular posts from this blog

Hướng dẫn sử dụng điếu cày cho người mới lần đầu tập hút thuốc lào

Chiếc điếu cày không còn đơn thuần chỉ là chiếc điếu cày dùng để hút thuốc lào nữa, mà nó còn thực sự là một tác phẩm nghệ thuật của những nghệ nhân thủ công truyền thống tại vùng quê xứ Thanh -  Thanh Hoá. Mà họ đã mày mò, tìm tòi, nghiên cứu những kiểu dáng điếu cày, kỹ thuật làm điếu cày sao cho đẹp, hút thuốc lào sao cho ngon, nhằm phục vụ tốt hơn nhu cầu hút hít thuốc lào của các anh em gần xa.

Hơn nữa cả thế giới đang cấm thuốc lá nhưng không thể cấm thuốc lào, và chiếc điếu cày sẽ còn theo chân chúng ta lâu dài trong xã hội hiện đại văn minh hôm nay. Để quá trình sử dụng điếu cày được đạt chuẩn mình xin lưu ý mấy điểm qua bài viết hướng dẫn sử dụng điếu cày sau đây:


1. Sau khi mua điếu cày về, anh em nên đổ nước vào điếu và cho thêm vài ba hạt muối trắng, xúc điếu và hút một thời gian để thuốc nhanh dậy mùi.

2. Vậy để làm sao để điếu lên nước đẹp? Để bảo quản điếu tốt và nhanh lên nước đẹp, mỗi ngày, buổi tối trước khi ngủ anh em nên dùng vải màn, nhỏ một giọt dầu ăn và la…

LÀM MÀU - MAKE COLOUR - INDIAN

Làm màu là gì? Làm màu hay các bạn trẻ hay gọi vui là "make colour" ( theo tiếng anh ) là việc màu mè hóa hình thức lên để thuyết phục người khác. Bây giờ bạn đã hiểu từ "làm màu" mà các bạn bè mình hay dùng để nói mình hoặc người khác chưa?

Kỹ năng này rất cần trong kinh doanh, mà chỉ làm màu cho sản phẩm thôi nhé, nhưng hãy nhớ là phải dựa hoàn toàn vào "chất" thực sự rồi hẵng làm. Làm cho kỳ vọng người ta cao vút rồi người ta không thỏa mãn người ta sẽ INDIAN cho đấy ( INDIAN nghĩa là I Never Do It AgaiN, xin lỗi mấy bạn Ấn Độ).



Còn trong cuộc sống, người với người thì không cần phải làm màu đâu, có gì nói nấy là tuyệt nhất. Vì con người nhạy cảm lắm, nhìn qua là người ta cảm giác được mình nói thật hay nói quá rồi. Cố làm gì.

Chân thành mà đến với nhau, đỡ mất thời gian, mất công sức, mất tình cảm. Con người ai cũng bình đẳng, chẳng ai hơn ai kém ai cả, vậy mới yêu thương được nhau và hạnh phúc nha.

Đừng "đến với nhau một lần mà ánh mắt bao ngại …

Hiểu thế nào về tư duy chiến lược?

Ta thường nghe nói tư duy chiến lược (strategic thinking). Hiểu về nó thế nào? Nếu tìm tòi trên mạng, ta sẽ thấy một "rừng" câu trả lời; và ta càng tìm, sẽ càng thấy rối. Tôi diễn giải một cách "bình dân" thế này cho mọi người tham khảo nhé!


Hai từ chiến lược (strategy), bản thân nó đã bao hàm ý nghĩa dài hạn (long term), lớn lao (không phải vụn vặt); là một sự lựa chọn (choice) chủ động (proactive) và có cơ sở từ những quyết định hệ trọng (khác với chiến thuật). Và tư duy chiến lược không gì khác hơn là cách suy nghĩ, cách tư duy hướng đến những mục tiêu lớn lao, dài hạn, và có sơ sở vững chắc, dựa vào những phân tích khoa học, bao quát, đầy đủ, bằng những công cụ phù hợp để đưa ra những quyết định mang tầm chiến lược. Tư duy chiến lược không phải để phán đoán tương lai mà là để HOẠCH ĐỊNH TƯƠNG LAI trên cơ sở phán đoán những diễn biến có thể xảy ra trong tương lai.

Muốn rèn luyện tư duy chiến lược, ta phải rèn luyện khá nhiều thứ. Trước hết, phải có một tầm nhìn …

Câu chuyện về quản lý thời gian của Bill Clinton

Nhiều người thành công nói việc chia mục tiêu của họ thành từng bước nhỏ. Đầu tiên, họ phải xác định mục tiêu quan trọng nhất. Sau đó, họ chia nhỏ mục tiêu của họ thành những bước hành động. Nhiều người thành công nói rằng, mỗi ngày họ đều làm việc gì đó phục vụ cho mục tiêu cuối cùng của họ.


Trong cuốn tự truyện My life của mình, cựu tổng thống Bill clinton tiết lộ rằng khi tốt nghiệp trường luật, ông có đọc một cuốn sách hướng dẫn " Làm thế nào để quản lý thời gian và cuộc sống của bạn" . Đó là lúc ông ưu tiên cho những mục tiêu của đời mình.

"Điểm chính của quyển sách ấy là tầm quan trọng của việc nêu ra những mục tiêu trong cuộc đời: Ngắn, trung và dài hạn. Sau đó phân loại những mục tiêu đó theo tầm quan trọng của chúng, trong đó nhóm A là quan trọng nhất, tiếp theo là nhóm B, sau cùng là nhóm C; tiếp theo bên dưới mỗi mục tiêu, hãy liệt kê ra những hành động cần làm để đạt được mục tiêu đó... Tôi vẫn nhớ danh sách nhóm A. Tôi muốn trở thành một người tốt, có cuộc …

Mục đích cuối cùng của doanh nghiệp là gì?

Tôi đã đặt câu hỏi này cho nhiều doanh chủ. Đa số trả lời (một cách thật thà) là tìm kiếm LỢI NHUẬN. Các giám đốc tài chính (và nhiều chuyên gia tài chính) cũng thường nói vậy. Các giám đốc chức năng khác cũng thường trả lời na ná - làm gì làm, cũng phải có lời, chứ hổng lẽ làm cho lỗ? Sự tranh cãi giữa giám đốc marketing và giám đốc tài chính cũng thường xoay quanh chuyện lời lỗ. Giám đốc tài chính luôn nhìn vào dòng cuối cùng (bottom line), tức dòng lợi nhuận sau thuế để đánh giá mọi hoạt động marketing; và trong nhiều trường hợp, các chương trình marketing bị ách tắc vì 2 chữ profit (lợi nhuận) mà giám đốc tài chính sử dụng như bảo bối để nắm quyền "phủ quyết".


Ít ai hiểu được mục đích cuối cùng của doanh nghiệp KHÔNG PHẢI LÀ LỢI NHUẬN, tức không phải lấy doanh thu trừ chi phí xem còn lại bao nhiêu. Có lợi nhuận, nhưng giá trị cổ phiếu không tăng thì sao? Có nhiều công ty không có lời, thậm chí báo cáo lỗ, nhưng giá cổ phiếu vẫn tăng. Nếu là cổ đông, tức những đồng sở hữu…