Khi người Nhật bối rối

Rất nhiều người Việt Nam thích cách làm việc và tinh thần tự tôn của người Nhật. Và bản thân người Nhật luôn muốn truyền tải đúng đắn nhất văn hoá, cách làm của mình đến khách hàng của nước sở tại càng nhiều càng tốt. Thế nhưng khi làm kinh doanh tại Việt Nam, người Nhật đôi khi cũng bối rối, không biết phải ứng xử thế nào trước thói quen và hành vi của người tiêu dùng Việt.

Còn nhớ, trong dịp Aeon khai trương trung tâm thương mại đầu tiên tại Việt Nam, những thượng đế VN, không biết tay có sạch không, liên tục bốc lên, bỏ xuống thức ăn được trưng bày theo concept open, không có tủ, cứ như đó là những món hàng đồ chơi bằng nhựa vậy. Nhân viên và quản lý người Nhật thì ái ngại. Còn tôi thì cứ cố gắng tự nhủ: “chắc việc này chỉ xảy ra trong Aeon Tân Phú nơi có nhiều khách hàng có thu nhập và dân trí ở mức trung bình”.

Khi người Nhật bối rối


Tôi tự nhủ như thế để thấy lòng dễ chịu cho đến khi hôm nay tôi ghé hai tiệm bánh ngọt ở Takashimaya. Tiệm đầu tiên, tôi đứng gần một cô lớn tuổi nhìn rất sang trọng. Cô lựa bánh và thản nhiên chạm tay vào bánh. Tôi cũng tính hay để ý nưã nên nói ''cô ơi cô đừng đụng tay vào bánh cô chưa mua ạ!'' Cô tỏ vẻ ái ngại và sorry. Qua đó tôi có thể thấy cô là người có học, biết xử sự. Việc cô lấy tay đụng bánh cũng là do thói quen, chứ không phải do dân trí thấp.

Tiệm thứ hai là tiệm bánh của Nhật mà tôi rất thích. Thích nhất là cách mà họ trưng bày sản phẩm open, nguời mua rất dễ dàng chọn được món bánh mình yêu thích. Độ mềm, mịn, xốp của bánh khi đứng gần mà không có điều gì cản trở sẽ làm cho thực khách có cảm giác thèm ăn hơn. Tôi nghĩ người Nhật họ cũng nghiên cứu rất kỹ việc merchandise (trưng bày) đẹp sẽ giúp góp phần tạo sự tò mò, muốn mua từ khách hàng từ đó giúp tăng doanh thu tại cửa hàng. Theo thống kê có tới 20% khách hàng mua hàng vì bị ảnh hưởng từ cách trưng bày. Tỉ lệ này sẽ tăng lên nhiều hơn khi khách hàng đã có chủ đích mua hàng từ trước chứ không phải đi dạo. Có lẽ tôi thích cách trưng bày này của người Nhật vì họ hiểu khách hàng như thế. Những chiếc bánh được trưng bày bên ngoài luôn làm tôi tò mò muốn thử hơn những chiếc đặt trong tủ kính. Nhưng đập vô mắt là cảnh tượng quen thuộc được lập lai, Các thượng đế thản nhiên sờ vào bất cứ món bánh nào mà họ lướt qua, không cần biết có mua hay không, sờ trước đã. So với cách đó vài tháng khi tôi ghé qua, thì hôm nay tiệm bánh cũng đã có 1 sự cải tiến. Một tấm kinh được dựng lên chắn ngang khu vực bánh vừa ra lò nơi mà nhiều người đứng mua nhất (tôi đoán đây là hot sku của tiệm họ). Tấm kính đã được dựng lên ở ngay điểm nóng của việc sờ, bốc với dòng chữ “Vui lòng đừng sờ vào bánh”…

Hành vi tiêu dùng và văn hóa mua sắm của người Việt ắt hẳn sẽ làm bối rối các doanh nhân, nhà quản lý Nhật vốn rất cẩn thận, chỉn chu và tỉ mĩ. Việc gắn kính vào tất cả các nơi để tránh khách bốc và sờ sẽ làm mất đi cái concept merchandise kích thích tiêu dùng của khách hàng. Mà nếu không gắn kính thì bánh cứ bị bốc và sờ. Tôi đoán rằng với bản chất không chịu lùi bước của người Nhật, họ sẽ bỏ công sức để hướng dẫn (educate) khách hàng Việt Nam về hành vi tiêu dùng. Chỉ như thế thì họ mới có thể tiếp tục kinh doanh theo kiểu hiệu tại, với những concept mà họ đã dày công xây dựng được.

Đọc thêm: Quản lý nhân sự theo kiểu Nhật - Tôi đã thất bại như thế nào?

SG27022017 - Van Le
loading...