Có tâm rồi, làm sao để có tầm và có tài?

Người ta hay bảo Tâm - Tầm - Tài, nói chuyện với nhau hay bảo nhau là ông ấy vừa có tâm vừa có tầm vừa có tài, ngưỡng mộ gì đâu.

Với những người trẻ, làm sao để có tầm? Thực ra không phải do học nhiều, đọc nhiều, đi nhiều thì sẽ sinh ra Tầm và Tài, mà cố gắng học cho được chữ Tâm thì nó sinh ra 2 thứ kia.

Tâm ở đây không phải là muốn mà là hành động. Ví dụ nhìn người ta nghèo quá cứ ôm nhau chỉ trỏ, trời ơi thằng bé thương quá trời, ừa thương quá ha, rồi mấy đứa nhìn nhau rơm rớm lôi khăn giấy lau nước mắt cho nhau, Tâm quá trời Tâm.

Có tâm rồi, làm sao để có tầm và có tài?


Tâm là phải yêu bố mẹ, anh em, hành động từ những thứ nhỏ nhất, bố mẹ mình lo lắng cả đời lên thành phố học hành, mình cũng thanh tú hơn, văn minh hơn nhưng phải biết là đang nợ bố mẹ, ăn chơi, chi tiêu thì tiết kiệm lại.

Không phải mình keo kiệt mà mình cắn 1 miếng gà KFC thì nhớ rằng bố mẹ ở quê có khi đang ăn khoai ăn sắn (Mặc dù ăn mấy thứ này heo-thi (healthy) hơn ăn gà), như thế là ích kỷ không công bằng. Có ăn thì ăn thử 1 vài lần để ý coi sau này mình lớn rồi, giỏi rồi, quyết tâm mở ra hãng gà của riêng mình mà cạnh tranh với người ta như thế nào.

Tâm là phải yêu Nước, có ăn gì chơi gì thì ưu tiên hàng Việt mà dùng, nó dở thiệt, không bằng hàng nước ngoài thiệt nhưng nước mình còn nghèo, không nhiều cơ sở vật chất, phương tiện sản xuất còn yếu, phải ủng hộ để họ có tiền tái đầu tư. Còn doanh nghiệp nào lợi dụng lòng tốt của mình kệ họ, rồi họ sẽ bị đào thải, còn nhiều người cũng có Tâm, cũng tử tế lắm.

Phải đọc thơ văn mà thấy nước mình đẹp nhưng nghèo, mình phải thay đổi chớ hông lẽ mãi như vậy được. Nói chuyện với nhau thì bàn chuyện sản phẩm nước ta như thế nào để cạnh tranh, sản phẩm nước ngoài tốt ở chỗ nào, yếu chỗ nào. Giáo dục nên ra sao, y tế thế nào, lãng mạn thì bàn chuyện Đinh, Lý, Trần, Lê, bàn chuyện Quang Trung, Trần Hưng Đạo, bàn chuyện Bác Lê Đức Thọ tuyệt vời như thế nào khi từ chối giải Nobel Hoà Bình vào năm 1973.

Như thế là yêu Nước, mấy đứa suốt ngày chê đất nước, đổ lỗi cho người khác thì ngoài đời đừng chơi, lên Facebook thì block hết đi vì chúng nó không đủ le vồ (level) để nói chuyện, mà bọn này cũng ít lắm, đừng để nó lây lan. Mình phải tự tạo ra môi trường sạch sẽ, thơm tho cho mình, cho những người thương yêu mình mà sống.

Tập dần cái Tâm, làm miết, dần dần nó sinh ra Tầm và Tài, chớ hông phải gì xa xôi cả. Mà Tâm đẹp, thì nó bộc lộ ra ngoài đẹp lắm, ăn mặc rách rưới cũng đẹp nữa, khỏi cần tiền đi Spa hay đi phẫu thuật thẩm mỹ. Soi gương mà mặt mình xấu là do chưa thực hành Tâm.

Phải nhớ lấy nước ta còn nghèo, mình giàu rồi phải có trách nhiệm kéo cả đất nước lên, mỗi người 1 ít, để mình có dấu ấn trong đời. Đừng hững hờ như cơn gió đến rồi đi.

Các Cụ ta ngày xưa đói khổ mà sống có lý tưởng, hông lẽ chúng mình đủ đầy vậy mà buông xuôi?

"Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa .."

Đọc thêm: Chúng ta có thiếu người tài?

Tác giả: Thùy Nguyên
loading...