Chuyện nợ nần trong kinh doanh

Mỗi độ xuân về các công ty cuống cuồng đòi nợ và hồi hộp đợi tin nhắn báo tiền vào tài khoản, đối với nhiều người (nhất là người Hoa) Tết là một thời điểm quan trọng để thu tiền. Thực ra cách quản lý nợ phải thu như thế này không tốt chút nào cho Báo cáo tài chính (bất lợi khi doanh nghiệp có vay tiền ngân hàng vì BCTC không đẹp) vì ngày Tết không bao giờ rơi vào ngày 31/12 hàng năm, khi đó trên BCTC khoản phải thu vẫn còn rất lớn trong khi đến Tết thì nó giảm mạnh nhưng không ai thấy vì nó thường không rơi vào kỳ báo cáo (năm hoặc quý).

Chuyện nợ nần trong kinh doanh

Ngoài ra, việc quản lý nợ không sát sao, không có phương pháp dễ dẫn đến bị chiếm dụng vốn, khách hàng cố tình chây ì không trả, thậm chí xù nợ và đâu đó còn có những vụ lừa đảo với giá trị cực lớn. Đương nhiên trong phần lớn các trường hợp không bán chịu thì không bán được hàng, tuy nhiên cần rõ ràng với nhau rằng đồng ý bán chịu nhưng con nợ cũng phải có trách nhiệm trả nợ như cam kết. Ở góc độ con nợ thì rất hay “quên”, trong tâm thế kéo dài được ngày nào hay ngày đó, tuy nhiên khi bị chủ nợ nhắc nhở thường xuyên thì tình hình sẽ rất khác.

Một hình thức các anh Sales thường lạm dụng là đẩy gởi hàng ở các đại lý (nói cho em gởi hàng, giữ dùm em ít lâu) và về báo công ty là đã bán hàng, trả chậm. Một thời gian sau các anh sales này bỏ chạy, công ty liên hệ đại lý thì được báo là chúng tôi có mua hàng đâu, nhân viên công ty anh nó gởi hàng, lên mà lấy về. Tôi đã gặp việc này ở 2 công ty là SonKim Fashion, hàng thời trang mà để tính bằng năm, khi lấy về thì đã mục không còn bán được nữa và ở Cầu Tre, hàng xúc xích có chu kỳ rất ngắn, tối đa 4 tháng ngoài thị trường, khi thu hồi về thì đã hết date, xử lý mấy anh sales cũng rất khó khăn vì công ty đâu có nguồn lực đâu mà suốt ngày đi gặp công an để làm việc, kiện cáo.

Tôi viết bài này dựa trên kinh nghiệm thực tế, với tư cách từng là TP. Mua hàng (góc độ càng trả chậm càng tốt) và hiện nay ở góc độ người quản lý tài chính (thu nợ càng nhanh càng tốt), quản lý nợ phải thu thực ra rất đơn giản, bất kể công ty có hệ thống phần mềm lớn hay chỉ đơn giản là sử dụng excel, chỉ cần để ý một chút, lãnh đạo sát sao một chút thì quản lý nợ phải thu là một công việc rất dễ về mặt kỹ thuật và không mất nhiều thời gian (chỉ vài cú click chuột), cái khó là việc mở miệng nhắc, đòi tiền vì nhân viên kinh doanh rất ngại điều này, sợ khách giận không thèm mua hàng nữa. Tuy nhiên mấu chốt vẫn là sự khéo léo và miệng lưỡi của mấy anh sales có giỏi hay không và kèm theo đó là chính sách công nợ của công ty có rõ ràng, nhất quán hay không.

Lưu ý trách nhiệm đòi tiền là của người bán hàng, đừng nhầm lẫn đây là công việc của kế toán vì một lẽ rất đơn giản: người bán hàng nắm rất rõ người mua về mọi phương diện, kế toán ngồi nhà biết gì mà đòi nợ, gọi đòi nợ thường bị chửi và không hiệu quả (và kế toán cũng không khéo ăn nói như sales). Trách nhiệm đòi tiền của Sales như một chân thắng để kìm hãm họ, buộc họ có trách nhiệm với việc bán hàng và thu tiền, chứ không phải cứ đạp ga, đẩy hàng thoải mái sau này hậu quả công ty chịu. Trong đây chủ yếu là các anh sales, có thể nhiều người không đồng tình quan điểm này nhưng về mặt quản trị tôi sẽ không đồng ý với việc chuyển việc đòi nợ cho kế toán (do đó tôi sẽ không tranh luận về điểm này). Kế toán chỉ hỗ trợ về mặt số liệu (cấn trừ công nợ) và đối chiếu cho bên bán hàng mà thôi.



Trong bài có phần cảnh báo, ai thấy mình ít nhiều trong hoàn cảnh tương tự thì nên cảnh giác cao độ, đừng nghĩ rằng làm ăn với nhau mấy chục năm rồi là ổn, uy tín xây dựng vài chục năm đôi khi là cơ sở để lừa một cú (và lúc đó chỉ biết kêu trời), đây là một bài học đã phải trả giá bằng rất nhiều nhiều tiền tôi không thể nói cụ thể ở đây. Đối với các khoản tiền lớn mà khách hàng không chịu xác nhận vào biên bản đối chiếu công nợ thì ở đâu đó có rủi ro rất lớn là sẽ bị giựt nợ.

Đọc thêm: Các doanh nghiệp nên tập trung xây dựng đội Sales như thế nào?

Tác giả:  Cao Chuc





loading...