Bao nhiêu rủi ro và thất bại để chuẩn bị cho thành công khi khởi nghiệp

Bao nhiêu RỦI RO và THẤT BẠI để chuẩn bị cho một lần THÀNH CÔNG khi bạn KHỞI NGHIỆP không tiền, không quan hệ, không kinh nghiệm.

Lời đầu tiên cám ơn anh chị em, đã có những chia sẻ đồng cảm trong bài viết ra mắt, và khá đông các bạn có thắc mắc về chi tiết câu chuyện cũng như tại sao mất 10 năm với con số tăng trưởng nhỏ mà chỉ 3 năm lại tăng gấp 4 lần của 10 năm, Trân chia sẻ lại câu chuyện của mình với 2 lần phá sản và nhiều lần thất bại.

Bao nhiêu rủi ro và thất bại để chuẩn bị cho thành công khi khởi nghiệp

Cuối năm 2000, cô sinh viên kiến trúc năm 2 được bạn giới thiệu cho công việc vẽ thuê cho công ty quảng cáo. Nơi đây cô gặp người thầy đầu tiên của mình, một phụ nữ nhỏ nhăn, nước da ngâm đen, cái tên rất nam tính, và sự tận lực trong công việc cùng sự mạnh mẽ trong thương thảo. Và đâu đó là hình ảnh cô trở thành sau này! Cô được giao vẽ từ chép prochure, dần dần đến thiết kế các mẫu booth trưng bày sản phẩm siêu thị cũng là dịp để cô có cơ hội hợp tác với patron và sau là ông xã cô.

Đầu 2001 câu chuyện bắt đầu là khi cô được giao triển khai đặt hàng hoàn thiện và theo dõi lắp đặt booth Kotex do cô và ox thiết kế. Nhờ bạn bè năm trên chỉ cô biết 2 cái "trại mộc" nhận sản xuất, cô bắt đầu biết đến khái niệm MDF, sơn PU, đèn mắt ếch,...lắp đặt sài gòn êm xuôi và chị sếp hỏi "em muốn đi Hà Nội ko? Có muốn nhận hợp đồng lắp đặt tại Hà Nội?" Ko biết sẽ làm gì chỉ biết được đi lại có tiền nên cứ Dạ. Rồi tìm tất cả quan hệ quen biết tìm nơi đóng gói, chuyển hàng, người lắp đặt tại HN và lên đường. Cũng trong lần lắp tại Hà Nội cô phát hiện kệ cô nhận không đươc sản xuất bằng MDF như hợp đồng mà là Okal, cô lại học thêm bài hoc mới phân biệt vật liêu và cả lòng tin vào đối tác. Cô vẫn nhớ 3 booth là 12 triệu x 3 và cô ở vai trò trung gian "mua đi bán lại set up " cũng kiếm đuoc 6 triệu và chuyến du lich Hn miễn phí (vàng lúc đó có gần 4 triệu/ cây) , sau đó cô tiếp tuc được giao Chai dầu Rejoice, dove,…

Đặt hàng nhiều thì quen và cơ hội là khi ngừoi thợ trong trại mộc cô đặt hàng hỏi " em có muốn làm trại mộc giống vậy ko? E có nguồn hàng a về làm cho e? Và e làm chủ?" Đúng là người Việt Nam nghe làm chủ cũng vui nhưng vui hơn là mình biết mình tự làm sẽ lời nhiều hơn, thế là Ừ mà không biết mặt bằng đâu, tiền vốn đâu để mua máy móc,....kệ cứ Ừ! Về hỏi nhà nhà la "Khùng lo mà đi học hành", hỏi patron "uh thì làm gì làm!" Ko ai ủng hộ tinh thần nữa thì tài chính chắc chắn là ko! Có ngừoi chú quen là ngừoi thường cắt tóc cho cô: con có hợp đồng và con muốn mở xưởng làm mà ko tiền chú giúp con được ko? Hay chú biết ai có thể giúp? Chú hỏi ít chi tiết và nói: okie chú giúp con, 1400$ mai con ra lấy!

Ngày đó cô ấy ko suy nghĩ nhiều ko cảm nhận số tiền ấy lớn ra sao, nhận tiền và đi mua máy móc, gọi đứa bạn thân nhất hỏi có biết ai cho thuê mặt bằng và may mắn nhà bạn có cái nhà ko cho mình thuê giá bèo.

Và cô ấy khởi nghiệp như thế ấy, 1400$ (tương đương tầm 15 cây vàng) khi cô 22 tuổi với mục tiêu muốn kiếm 1 tỷ 2 sau 3 năm (tương đương 500K$) :))) ngây thơ nhỉ!

Cầm 1,400USD cô háo hức chuẩn bị và lao vào công cuộc mua nguyên vật liệu, máy móc, tìm mặt bằng để làm xưởng. Mọi thứ tương đối ổn, chị bạn hỏi em muốn làm Công viên nước Bình Dương không nó uh ngay, song song với 2 booth quảng cáo con vịt Duck! Mới ra xưởng mà có công trình có khách hàng còn chi bằng!

Nhưng ai sẽ làm khi có mỗi a thợ mộc giao a ấy lo thợ còn ai sơn đây?

Ko sao muốn là có cách, đi hỏi han tất cả những người từng quen từng tiếp xúc cuối cùng cũng tìm ra môt anh lớn tuổi cũng đang muốn làm riêng thế là làm thôi

Thợ giải quyết xong đến khách hàng, hợp đồng, giá, mọi lần thì vì chị sếp quen cứ nói là làm ko hợp đồng lần này khách mới lại rất khó tính cô sinh viên nhỏ ngồi căng não cố ko bị ép giá ko phải vì bán mắc mà vì sợ lỗ.

Cuối cùng cũng xong mọi thứ êm đềm chạy. Đến ngày giao tiêp tục đến bốc vác và vận tải? Giá sao đây, đi Bình Dương, hồi tính giá quên mất phí ngoại thành,... tìm được xe giao đi nhưng cô ko đi giao a thợ đi giao và ráp.

Háo hức cứ ngỡ là xong, thợ báo về công trình phần thô chưa xong, bây giờ chuyển ngược về hay để đó. Cô chủ nhỏ tiếc tiền vận chuyển cân đo đong đếm quyết định để lại. Và đó thật sự là môt SAI LẦM VÌ KO KINH NGHIỆM, 3 tuần sau quay lại thì than ôi đồ gỗ được phủ lấm lem xi măng và chân ván thì nở gấp đôi :) cái này mới biết ah, THÊM MỘT BÀI HỌC VỀ KIẾN THỨC.

Kết quả là phải thay hơn 50% khà khà gấp 4 lần phí nếu ngày ấy vận chuyển.



Bài hoc : HÃY TẬP TRUNG KẾT QUẢ VÀ CHỌN CÁCH PHÙ HƠP, CÁI LỢI TRƯỚC MẮT CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ TIẾT KIỆM VỀ SAU

Từ đó cô trở nên cẩn trong hơn chút trong việc lập báo giá và giao kèo hợp đồng.

Giải quyết đươc các công viên ấy cô đứt vốn vì bù lỗ trong lúc đó lấy cái kệ quảng cáo dí sát nút. Cái nào cũng phải giao trong 3-5 ngày. Cô ấy ham việc cứ ừ đại, làm để có vốn lại, mấy a thợ cưa xẻ , sơn ngày đêm, cô chạy đi chạy lại mua cơm, mua vật tư, rồi còn đi học nữa, rồi khách thay đổi thiết kế,... cô cứ dạ vâng rồi lại nặn óc tìm cách. Nhìn a thợ sơn khắp mặt toàn bụi sơn, lăn ra ngủ trong đống cạc ton bọc hàng, xót lắm cô cũng mệt nhưng cái háo hức sẽ có mối làm đều lấn át tất cả, ráng đi moi ngưòi làm tốt sẽ có việc đều.

Khi bạn mới bắt đầu một điều gì thì có phải cảm thấy các khó khăn cứ dồn dập???

Vẫn nhớ lúc đó ông nội cô mất, ngày cô chạy sô đi học, đi mua hàng, đi gặp khách, về xưởng, tối về thức đám ma cùng ông vì cô lớn lên cùng ông bà, mà sao ngày ấy cô ko buồn ngủ cô ko mệt cô cày miệt mài và lòng đầy rộn ràng.

KHỞI NGHIỆP CÓ DỄ DÀNG KO Ạ? BAO RỦI RO ĐÓN CHỜ! Từ ngưòi bán vật tư ko đàng hoàng, mua cái này trộn cái khác, nhân lực ko đáp ứng,.... nhưng ngày đó KHÁT KHAO KIẾM TIỀN của nó lớn hơn tất cả và LÒNG NHIỆT THÀNH CHÍNH LÀ ĐIỀU KHÁCH HÀNG CHỌN CÔ Cái gì cũng Dạ chỉ trừ Bớt giá

Sau tất cả rủi ro bên trong thì còn lắm rủi ro bên ngoài. Ngày ấy có một khách cũng là ngưòi quen giới thiệu, lúc ấy ko có facebook để PR như ngày nay cũng chẳng biết photoshop, anh đặt thiết kế và cung cấp đồ gỗ cho căn hộ của a, lúc đó căn hộ chưa nhiều nên được làm căn hộ là sướng lắm nhưnzg năm 2002, ráng làm thật tốt sau ngày giao vài tuần được nghe báo nhà a được lên phóng sự tivi mình khoái lắm, thầy thợ rủ nhau cùng đón xem, phỏng vấn chủ nhà sau khi quay một vòng : " Từ thiết kế đến nội thất giao cho … (tên một cty lớn) là tôi yên tâm" cơ mà cô nhớ nhà a chỉ mỗi bộ bàn ghế mua ở đó vì cô ko thể làm gỗ thịt được, ai da móa muốn chửi thề nhưng 30 giây thôi cô lại thấy đã, vì chất lượng và design của bạn xứng đáng đại diện cho thương hiệu lớn.

BÀI HỌC 2: KHI BẠN KO CÓ LÀM NHẬN DIỆN THƯƠNG HIỆU THÌ Ý TƯỞNG CÓ THỂ BỊ MẤT BẤT KÌ LÚC NÀO NHƯNG QUAN TRỌNG NHẤT CHÍNH LÀ CHẤT LƯỢNG VÌ DÙ KO AI BIẾT BẠN VẪN LÀ NGƯỜI BIẾT HÃY LÀM ĐỂ BẠN LUÔN TỰ HÀO NHẬN ĐÓ LÀ DO MÌNH CUNG CẤP.

Sự thật ngày ấy cô gái không có biết khái niệm về 2 từ Khởi Nghiệp hay Kinh doanh, chỉ đơn giản sinh ra trong gia đình có điều kiện, và 17 tuổi gia đình gặp biến cố và tài chính rơi vào bế tắc, nợ nần, cô sống phụ thuộc và phải chịu một số lời nói mà đó là động lực khiến cô có một Quyết định “KHông bao giờ để ai bắt nạt và kiểm soát bản thân vì phụ thuộc tài chính” nên cô không đi làm cho công ty mà bất kì cơ hội nào cô được tự quyết định và tạo thu nhập để quay về tiêu chuẩn sống cô có khi còn nhỏ là cô nắm ngay. Với tư duy đó cô làm và làm công ty như một Bản năng. Cô không biết Marketing, chưa bao giờ set up team sale, không hiểu về nhân sự, duy nhất là nhiệt huyết là ước mơ cuộc sống sung túc và đam mê với nghề Quản lí dự án, chất lượng và dịch vụ đi đầu.

Rồi qua giới thiệu cô có những khách hàng lớn là Sacombank, HSBC, Shop n Go, Sòng bài khách sạn Sheraton Palazo, Toshiba,… hầu hết là khách kinh doanh theo hệ thống và đó cũng là bản năng ngày đầu khách cô làm quảng cáo rồi đến shop trong trung tâm thương mại thì cô có việc rất đều nên cô nhắm các khách đó mà ko quan tâm đến nhà hay office, chớ cũng không hẳn một chiến lược gì.

Thừa thắng cô đầu tư sang mảng ăn uống, đi nước ngoài thấy thích dạng Take away, sg chưa thấy, 2008 cô mở ngay Pasteur (bg là Thức), thú vị là quán bán càng đông thì tổng kết càng lỗ, rồi trưa ko chỗ ngồi tối không ai đi con đường ấy, bao tiền vốn mất sạch chỉ vì : LÀM CÁI MÌNH THÍCH, KHÔNG HỎI THỊ TRƯỜNG CẦN GÌ, KHÔNG CHUẨN BỊ LỰC, KHÔNG CHÚT KIẾN THỨC LẬN LƯNG. Phá sản lần đầu không vì nghề của mình mà vì nghề khác sau khi nuôi cái quán 2 năm. Đành quay về nghề nội thất gầy dựng vốn và vẫn tiếp tục mở lại cái thứ 2 (câu chuyên này kể sau)

Tư duy tốt cũng chỉ là 80% thành công, kỹ năng cũng 10% và chính 10% kiến thức đã giết chết cô, vì quá tin bản năng mà cô ấy ko học hỏi, không bổ sung kiến thức tư duy, không hiểu thị trường, Sacombank thay đổi cô ôm lượng hàng vật tư lớn mà không có giấy tờ ràng buôc, phá sản thê thảm vì nuôi thợ vì hàng tồn kho vì không quản lí rủi ro.

Khởi nghiệp và Kinh doanh phải nói nếu chỉ 1 từ duy nhất giúp bạn dù thất bại bao nhiêu vẫn có thể đứng lên đó là NIỀM TIN. chỉ duy nhất điều đó cô đã đứng lên chịu khó học hỏi.

Tại sao 12 năm mà doanh số chỉ tăng từ 120 triệu lên 20 tỷ mà sau đó chỉ 3 năm tăng gấp 4 lần, có phải đó là thời cơ đến ? hay Làm giàu nhanh?

Cô cũng suy nghĩ rất nhièu và đó thật sự là bài học 10,000 giờ, 5 năm là một thời gian đủ cho ngừoi đứng đầu kinh doanh thật sự sở hữu được Tư duy và Kỹ năng của một ngưòi Entrepreneur. Không có sự dễ dàng trong bất kì mô hình kinh doanh nào, đã là kiếm tiền đã là kinh doanh đều cần những khó khăn và thất bại. Đó là thử thách để chúng ta trở nên xứng đáng vươn lên một tầm cao mới, 10 năm đó thật sự là thời gian luyện công, trải nghiệm để chuẩn bị Khả năng nắm bắt cơ hội lớn hơn là khi bạn được đón nhận hợp dồng của các hệ thống lớn hơn cũng như năng lưc hoàn thành, niềm tin vào bản thân, niềm tin tạo được cho khách hàng.



Chia sẻ câu chuyện của mình chỉ muốn dành tặng các bạn Khởi nghiệp cần :
Niềm tin , luôn biết rõ mình muốn gì.
Hãy luôn đặt đúng câu hỏi cho bản thân : How? What’s next step?
Hành động và học hỏi thông qua từng bước, đừng sợ thất bại vì ko bao giờ có điều kiện hoàn hảo để bắt đầu, hãy bắt đầu rồi làm cho nó hoàn hảo.
Luôn có tinh thần học hỏi: ai có thể hổ trợ và giúp mình, hay chọn vài người mentor ( tài chính, kinh doanh, luật, tư duy lãnh đao), hay chơi với một nhóm ace có thu nhập gấp ít nhất 10 lần mình. Không nên xây chiến lược cạnh tranh về giá mà hãy tập trung Chất lượng sản phẩm, dich vụ after sale, hay tận nhân lực.
Cuối cùng Hãy dành thời gian cho sự Phát triển bản thân, tư duy, đọc sách, học hỏi để trở thành ngừoi Lãnh đạo ko phải một ông chủ.

Hãy Hành động và chúc mọi ngưòi phát triển, tăng trưởng.

Đọc thêm:  Thất bại - làm gì để đứng lên khi bạn thất bại?

                                                                                                                                     Lê Trân



loading...