Đừng cho con học sản xuất, thất nghiệp đấy

 Nhiều năm về trước, người ta tìm mọi cách để chống lũ cho đồng bằng sông Cữu Long,. Đắp đê chống lũ, đào kênh chống lũ... Ngày ấy, ở các tỉnh miền tây, lũ về là thảm họa. Dần về sau, người ta không chống lũ mà sống chung với lũ. Mùa vụ được tính toán để phù hợp với mùa lũ. Người ta bắt đầu khơi đê cho nước tràn đồng. Và bây giờ, lũ về là một niềm vui!

Khi cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất diễn ra. Người ta đập phá máy móc vì cho rằng máy móc đã cướp hết việc làm của con người. Ngày nay, lịch sử đã chứng minh những cuộc cách mạng công nghiệp đã mang đến cho loài người những bước tiến vĩ đại như thế nào!

Có những tiến bộ của nhân loại, mà chúng ta không nên và không thể chống lại. Cách tốt nhất là NGHIÊM TÚC XEM XÉT vấn đề, để CHUẨN BỊ và THÍCH NGHI.

Đừng cho con học sản xuất, thất nghiệp đấy

Facebook, hay mạng xã hội đối với nhiều người trong chúng ta là ảo, là vô bổ. Nhưng với thế hệ tiếp theo, facebook sẽ là một phần trong đời sống của chúng. Chúng sẽ SỬ DỤNG MẠNG XÃ HỘI để sống trong một XÃ HỘI TOÀN CẦU. Chúng ta trang bị gì cho con trẻ để chúng thích nghi với điều đó?

Ai có một ít kiến thức cũng biết máy móc đã làm tốt hơn con người trong rất nhiều việc. Và robot sẽ sớm thay thế con người trong hầu hết các ngành sản xuất. Và như thế, cũng không nên phớt lờ lời khuyên của tỷ phú Jack Ma "Đừng cho con học sản xuất. Thất nghiệp đấy". Vì dù muốn dù không, số lượng việc làm trong các ngành sản xuất sẽ dần dần ít đi. Điều đó là hiển nhiên.

Cuộc sống có rất nhiều điều không phải chúng ta muốn là được, chống là được. Những người dẫn đầu luôn là những người biết nắm bắt, biết thích nghi.

Đọc thêm: Sinh viên muốn ra trường lương cao, hãy sử dụng Facebook đúng cách

loading...



F5 CHO CUỘC SỐNG

Con người giống như cái máy tính vậy, để không bị treo máy phải thường xuyên dọn rác và tắt bớt những ứng dụng ngầm đang chạy.

Đọc ở đâu đó thông tin mỗi ngày con người sẽ suy nghĩ hơn 60 ngàn vấn đề. Nhưng khoảng 80% vấn đề được lặp lại và khoảng 95% suy nghĩ cá nhân tiêu cực.

Việc dọn rác trong tâm hồn cực kỳ quan trọng nếu không những điều tủn mủn cứ chiếm hết thời gian và nghị lực của chúng ta.

F5 CHO CUỘC SỐNG

Phương pháp dọn rác cũng đơn giản!

👉 HÃY HỎI LẠI BẢN THÂN MÌNH XEM NÓ CÓ QUAN TRỌNG VỚI MÌNH NGAY LÚC NÀY KHÔNG.
Vì có những thứ mang tên quá khứ tạo cho chính bạn thái độ khinh thường chính mình ở hiện tại. Hoặc là những mối quan hệ nửa vời cũng vậy, nếu ai đó KHÔNG CẦN bạn có nghĩa là HỌ KHÔNG CẦN BẠN 🤣🤣🤣 Thay vì bạn dành năng lượng cho việc bạn thừa biết là lãng phí, sao không dành cho tôi nhỉ? Chúng ta kiếm tiền cùng nhau nào .

👉 CHỈ GIỮ LẠI NHỮNG GÌ THỰC SỰ CẦN THIẾT
Vứt đi những món đồ, những ký ức bạn đã lãng quên hay đôi khi chợt nhớ tới. Vì thực sự cần thiết thì không thể nào không nhớ mỗi ngày được.

👉 HÃY NHỚ NGUYÊN TẮC "KHI ĐÃ LOẠI BỎ HÃY TIẾP NHẬN MỚI"

Tuyệt vời là: khi bạn quăng hết bạn lại nhận ra mình không hề thiếu thứ gì.
Tin tôi đi:
-- KHI BẠN CHẤP NHẬN BUÔNG BỎ, BẠN SẼ ĐƯỢC THỨ LỚN LAO HƠN <3 .

Đọc thêm:  Nên làm gì khi không biết làm gì?

ĐƠN GIẢN HOÁ TỚI MỨC THÔ THIỂN!

Dù sao, xu hướng phức tạp hoá cũng có cái đáng yêu và được việc của nó. Vì nó khiến người học tôn trọng kiến thức, tôn trọng người truyền giao và có tình yêu với những gì mình hấp thu được. Xu hướng ngược lại, đại khái hoá, sơ sài hoá vấn đề tới mức thiển cận, mới là cái đáng ngại của người Việt ngày nay.

Có lẽ những người có xu hướng này không phải thủ phạm, họ chỉ là nạn nhân tình cờ qua đường của một số vị thực sự tài năng. Các vị ấy khái quát hoá rất nhanh, nắm được trọng tâm vấn đề vì thế khi miêu tả lại họ chỉ cần phác vài câu là vào đúng cốt lõi luôn. Tôi từng gặp những vị như vậy trong một dự án từ những năm 2006. Các anh chị ấy thuộc hội du học sinh Việt Nam sang Nga và các nước Đông Âu năm 1982. Tôi không hình dung nổi làm sao mà một tập tài liệu 50 trang chuẩn bị kỹ lưỡng chi tiết, họ chỉ lướt trong 5 phút là đã xong ý chính và có thể đặt câu hỏi phản biện cực sốc và sắc ngay sau đó. Đó là những vị có khả năng thiên phú, có nhiều vị đoạt giải Toán lý cấp thế giới, đồng thời có rèn luyện kỹ càng chăm chỉ qua nhiều năm nên đầu họ hoạt động hiệu quả có lẽ còn hơn cả máy tính.

Nhưng không phải ai cũng thế, những người thường nghe họ thì thấy đơn giản quá, thế là học cái phương pháp làm đơn giản hoá không học mà lại chuyển sang bắt chước cái vẻ đơn giản cua họ. Thế là mọi thứ với họ không có gì đơn giản hơn. Ông A chứ gì? Chả qua là con rể của tướng B nên giờ mới giàu thế. Chị C chứ gì, ôi giời tưởng thế nào, may vào được đó rồi dần là lên thôi! Cứ thế, các định luật vũ trụ phức tạp được họ hoá giải một cách nhiệm màu tới mức thành :” Phim John Wick hả, à một chú sát thủ đi tìm chó trong thành phố!”. Truyền thống Samurai hả? “À, có gì đâu! Nó là cái bọn cạo đầu phía trước, hơi tý tự ái lên là rút dao ra đòi mổ bụng tự sát!”

Trong lớp học, một bạn học viên của tôi ngồi lướt web và nhắn công việc cho nhân viên qua chat và zalo. Hỏi bạn ấy sao không ghi bài bạn ấy nói: các cái thầy nói đơn giản quá, mà lại theo kiểu management là chính chứ bên em cả 5 trung tâm em đều làm theo kiểu leadership. Tôi ngạc nhiên lắm, hỏi thêm: vậy à? Không huấn luyện gì hết hả em? Dạ không, em phác thảo công việc cùng các bạn, sau đó để các bạn tự chia nhau làm, là xong. Giỏi nhỉ, thế doanh số tăng trưởng thế nào? Dạ thì mỗi tháng tăng hơn tháng trước 30% thầy. Vậy thì quá tốt, vừa rồi có một cái ở gần nhà anh vừa đóng cửa là các em chuyển đi hay thế nào? Trung tâm nào thầy, thì ở đường M. có 1 cái đấy, cách đây 2 tháng anh thấy còn tuyển sinh giờ thế nào rồi. Thầy nói cái nào mà em không nhớ nhỉ?”...

Sau 3 tháng, vẫn em gái đó, vẫn hồn nhiên vậy, vào chat hỏi tôi một câu làm tôi sững sờ: Thầy ơi, giờ tuyển sales trực tiếp thì lương trung bình trả bằng bao nhiêu % doanh số của bạn ấy tạo ra hả thầy? Sao em hỏi câu đấy? Tôi đã nói trong lớp ngay từ buổi đầu rồi mà? Ơ thế ạ? Em có ghi chép lại không? Anh nói rất kỹ phần này rội, cái này tuỳ mỗi ngành, mỗi thời gian phát triển và còn tuỳ cả định hướng của em nữa. VẬy ạ… và cứ thế, cái bạn ấy tưởng là biết rồi, vì nó đơn giản lại chính là cái bạn ấy thiếu. Tôi giờ không rõ tốc độ phát triển thế nào nhưng có cảm nhận rằng, tỷ lệ % bạn ấy có nói với tôi đợt trước cũng chỉ mang tính cảm giác.

Có một vài bạn vào học lớp của tôi, vì cái phong cách đơn giản của tôi, hình như nghĩ rằng dễ lắm, và thế là cũng hết bài của ông ấy rồi nên sau đó quyết tâm ra làm giảng viên. BẠn tung lên mạng một số lời chào hàng mang tính vừa khoa trương vừa như thách thưc. Và cũng chỉ một tháng sau đó không thấy tăm hơi giảng viên ấy đâu cả!


Lớp tập võ, những năm 1999-2001. Có một số lần đang tập tự dung tôi thấy một vài võ sinh mặt mũi có vẻ nghiêm trọng ra gần thầy mình, thì thào được vài phút đột nhiên ông cáu lên. Bật ra khỏi chỗ ngồi ông chỉ tay về phía nhóm bọn tôi đang tập “Mày tập và đổ mồ hôi như bọn kia kìa, suốt ngày thích rỉ tai nói nhỏ! Bí kíp là do mày tự ngộ ra chứ tao nói bao lần mày có chịu tập đâu?”. Cả lũ sợ thầy không dám nói gì nhưng nhìn nhau cười vì biết là anh chàng kia lại sử dụng mẫu câu kiểu: “Sư phụ, sư phụ xem dư lào, để em tập 3,4 năm ở đây rồi mà thằng A nó mới vào 2 tháng tẩn cho xưng cả người lên như này?”. Ý ở đây là anh ta mượn cớ mình bị bất công để tác động tới ông thầy mong ông ấy rón tay làm phúc mà nói luôn cái “nội công tâm pháp” kiểu như bí kíp “lăng ba vi bộ” mà Đoàn Dự lớ quớ thế nào, may hơn khôn lại học được. Đây là một ý thức rất kém, vì nó cho rằng ông thầy không có cái qué gì cả, chẳng qua ông thuộc được đâu đó 3,4 điểm bí mật và ông ấy cứ dấu tiệt đi làm của riêng để mà bịp hết lớp học trò này tới lớp học trò khác.

Gần thầy tôi được liên tục 4 năm, tôi biết ông không phải như thế. Cái tài của ông, giống như những người thành đạt trong mọi ngành nghề khác, nó không phải nằm ở một số công phu bí kíp, mà lại nằm ở khả năng phán đoán và phản ứng nhanh nhạy với tình huống. Là một người mẫn tiệp, ông không dạy chúng tôi thoe kiểu giống nhau. Mỗi người ông dạy một kiểu riêng bám sát với tính cách và khí chất của người đó. Mỗi lần giao tay với ông, ngay lúc tập, tôi không rõ ông chỉnh cái gì, nhưng sau đó khi chuyển sang giao tay với người khác tôi mới thấy hoá ra mình đã khá hơn một chút. Tức là trong tích tắc chạm, ông đã phát hiện điểm yếu của tôi và chỉnh nó cho tôi, thậm chí gài luôn vào tư duy của tôi một định dạng mà sau đó tôi mới hiểu!

Người thầy như thế là người rất giỏi, tuy hiếm gặp nhưng không phải không có. Và tựu trung, họ không phụ thuộc vào những nguyên lý giới hạn mà cực giỏi trong xác định, xử lý vấn đề. Mà cũng đúng thôi, trong võ thuật hay trong kinh doanh, mọi bài tập đều phải đi từ việc khiến cho người học và thực hành làm những thứ phức tạp trở thành đơn giản hoá dần tới mức trở lại trạng thái tự nhiên ban đầu. Lúc ấy thì họ chỉ còn một thứ, đó là phản xạ nghề nghiệp.

Cùng là đơn giản, đừng đơn giản tới mức thô thiển, hãy đơn giản khi bạn đã chín!

Đọc thêm: VĂN HÓA TIẾP NHẬN THƯ NGHỈ VIỆC CỦA NHÂN VIÊN

loading...





Đỗ Xuân Tùng – Giám đốc Công ty Tư vấn và Đào tạo Nhân Việt

VĂN HÓA TIẾP NHẬN THƯ NGHỈ VIỆC CỦA NHÂN VIÊN

Ra trường tôi làm việc cho một công ty tầm trung, và một trong những ấn tượng tốt đẹp về công ty là cách tiếp nhận thư nghỉ việc (resignation letter) của nhân viên từ BOD. Khi một nhân viên xin nghỉ, gửi email cho BOD, Tổng giám đốc sẽ trả lời email trước, bày tỏ sự tiếc nuối khi nhân viên có quyết định này, sau đó một thành viên BOD sẽ trực tiếp nói chuyện với nhân viên, tìm hiểu lý do người này có ý định nghỉ, và liệu có cách nào để nhân viên này tiếp tục ở lại cống hiến. Do đặc thù công việc, trong ngành việc tuyển ngang nhân viên có kinh nghiệm vào thường rất khó và nhân viên chuyển ngang khó tồn tại được lâu do không thích ứng được văn hóa và môi trường công ty, nên đặc biệt với những người giữ vị trí quan trọng (key person) bước gặp gỡ và nói chuyện có thể diễn ra trong vài buổi với các cấp quản lý khác nhau, tuy nhiên nếu không làm thay đổi được quyết định của nhân viên, BOD vẫn tạo điều kiện cho nhân viên ra đi thuận lợi, dù đôi khi không đảm bảo được số ngày báo trước cần thiết theo Luật Lao động. Việc chia tay nhân viên diễn ra vui vẻ và ấm cúng tại Công ty, điều này tạo nên một nét văn hóa đẹp khi ai ra đi cũng giữ ấn tượng tốt về nơi làm việc cũ.

VĂN HÓA TIẾP NHẬN THƯ NGHỈ VIỆC CỦA NHÂN VIÊN

Sau Công ty này, tôi đảm nhiệm vị trí quản lý trong một công ty khác, và không khó để tôi nhận ra thường các bạn đã nghỉ việc tại đây không muốn quay lại công ty dù để lấy sổ bảo hiểm hay lý do gì khác. Cho đến khi chính bản thân, vì một số lý do đệ trình đơn nghỉ việc, nhận được những câu hỏi từ BOD đại loại offer mới bao nhiêu, công ty sẵn sàng trả cao hơn để giữ chân, hay việc thay đổi hẳn thái độ từ khi nhận được đơn cho đến khi nghỉ hẳn, thì việc lý giải thái độ của các nhân viên cũ không có gì là khó.

Đến hôm nay nghe kể từ công ty một người bạn, công ty này có vốn đầu tư nước ngoài và sếp quản lý là người nước ngoài, khi nhận được 2 resignation letter trong vòng 2 ngày từ 2 người giữ vị trí quan trọng, sếp nổi điên, văng đủ các từ ngữ thóa mạ hai người và ra điều kiện nếu trong một ngày, hai người không thay đổi quyết định thì sẽ có “biện pháp phù hợp”. Tất nhiên điều này càng không làm thay đổi quyết định của hai cá nhân này, ngược lại càng làm họ thấy quyết định ra đi là đúng đắn.

Vậy, từ cương vị quản lý, văn hóa tiếp nhận resignation letter nên như thế nào?
Trước hết, không phải tự dưng người lao động nộp đơn. Theo tôi, việc đầu tiên cấp quản lý trực tiếp, cũng là người nhận đơn nên có sự trao đổi thẳng thắn để tìm hiểu lý do. Có nhiều lý do dẫn đến quyết định nghỉ, từ đó có thể có biện pháp tương ứng:
- Lý do về kinh tế: cá nhân này có vừa kết hôn, vừa có con nhỏ dẫn đến nhu cầu chi tiêu tăng lên không? Hay đơn giản là mức lương công ty trả có thấp hơn mặt bằng thị trường hay không? Cá nhân này làm việc có hiệu quả không, có khó để tuyển người thay thế vị trí đó không? Thông thường, chi phí thay thế lao động bao giờ cũng cao hơn chi phí giữ người lao động cũ, chưa tính đến khả năng hòa nhập môi trường mới, khả năng bắt kịp nhịp của công ty của người mới được tuyển, do đó giữ được người lao động cũ sẽ là phương án tốt hơn cho công ty
- Lý do khác: các lý do không thuộc về kinh tế thường khó giải quyết hơn, nhưng cũng nên được tìm hiểu rõ ràng và khắc phục trong công ty. Người lao động trong quá trình làm việc có bị chèn ép không? Có hay phải làm việc quá khả năng không? Có bị các bộ phận khác không phối hợp không? Những lý do này về lâu về dài đều không tốt cho sức khỏe doanh nghiệp và cần có hướng khắc phục cụ thể.

Sau khi đã hiểu rõ lý do và giải tỏa khúc mắc, nếu người lao động vẫn quyết chí ra đi, ngoài các thủ tục bàn giao cần thiết, một vài lời dặn dò cùng một thư giới thiệu, nếu cần thiết, từ phía quản lý cũ cũng sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp cho nhân viên. Thiết nghĩ đây là một kênh quảng cáo văn hóa doanh nghiệp hiệu quả mà ít ai nghĩ đến, vì nếu đến nhân viên cũ còn hết lời ca tụng công ty, thì chứng tỏ môi trường đó không có gì đáng phải phàn nàn. Thêm nữa, thời điểm từ lúc đệ trình đơn đến lúc chính thức nghỉ cũng là khoảng thời gian nhạy cảm với nhân viên, nếu không có sự hợp tác giữa cả hai bên, có thể sẽ gây nên tổn thất cho chính công ty. Tất nhiên, việc này cũng phụ thuộc rất nhiều vào ý thức của chính nhân viên, nên việc giám sát chặt chẽ quá trình và phân công người phù hợp tiếp nhận bàn giao cũng cần phải chú ý và quản lý cẩn thận.

Trong quá trình xây dựng văn hóa doanh nghiệp, hành động và quan điểm của những nhà quản lý luôn đóng vai trò then chốt, làm gương và định hướng trong quá trình phát triển sau này, nên ngay cả việc tiếp nhận những tin buồn không mong muốn như resignation letter cũng nên được lưu tâm và cẩn trọng trong việc thể hiện.

Đọc thêm: Vì sao một công ty có chiến lược tốt vẫn dễ dàng thất bại?

loading...

Điều tuyệt vời nhất của MKT ở tuổi 23

Tuổi 23 có khá nhiều con đường cho tôi lựa chọn ,cuối cùng tôi chọn nghề MKT và chưa bao giờ hối hận về quyết định đó.

Tôi thích bay nhảy, thích giao tiếp với mọi người xung quanh, có đứa bạn tôi từng bảo sao mày không đi làm sales đi, mày làm sales hợp đấy. Nhưng rồi tôi lại từ chối vì đơn giản tôi thích sống theo cảm xúc của bản thân, thích mơ mộng, thích truyền những thông điệp cảm xúc qua TVC, qua những mẫu quảng cáo nho nhỏ vì biết bản thân chẳng thể bộc lộ những xúc cảm nhất định . Với tôi, thế giới quá rộng lớn và có hàng ngàn điều phải học, phải tiếp thu. Nhưng bản thân, với bản tính trẻ con trong một thân xác người lớn đôi khi lại dễ nản lòng trong nhiều chuyện khiến tôi bị cản trở khá nhiều.

Điều tuyệt vời nhất của MKT ở tuổi 23

Tuổi 23, tôi học dần dần cách viết content, dăm ba lời quảng cáo, vài bài viết chuẩn Seo, cũng có nhiều kỉ niệm, cũng có lúc nản lòng, cũng có lúc cảm giác bị gò trong 1 đống quy tắc của sếp đưa ra. Có thể những điều đó, sếp nói cũng đúng, cũng có thể sai (người đi trước thường có nhiều kinh nghiệm). Tôi lại ngược lại, khá thích phá vỡ nguyên tắc, nói chung vô kỉ luật là những điều nói về tôi.

Tuổi 23, tôi được tiếp xúc với nhiều người, nói chuyện với nhiều người làm nghề market, những đối tác từng làm, được học hỏi từ họ khá nhiều kiến thức hay ho, những trải nghiệm thực tế khi diễn ra sự kiện, những rắc rối từ nhỏ đến lớn khi bắt đầu chương trình.

Tuổi 23, tôi muốn theo đuổi nghề MKT này đơn giản vì nó khiến tôi thoải mái, vu vơ trả lời những câu hỏi không tên, thỏa sức nghĩ, thỏa sức nói với mọi người và cũng là một cách để tôi tiếp xúc với mọi người , trò chuyện với họ gần hơn một chút, thấu hiểu họ gần hơn một chút và cũng muốn làm bạn với họ nhiều hơn một chút....

Đọc thêm: Kinh doanh cũng giống làm tình
loading...

ĐÀ LẠT ÔM TRỌN TÔI VÀ ANH

Kể ra lên Đà Lạt cũng kha khá lần, nhưng chưa từng ngắm Đà Lạt bằng con mắt lạ và trái tim đồng cảm đến vậy,ở nơi mà sương muối, mưa rơi, đèn mờ huyền ảo đến lạ vậy. Dốc thoai thoải, tôi ngửa mặt lên làn sương muối , mưa bay bay với tấm áo khoác che nửa đầu và với đôi mắt nhắm hờ tôi thấy bình yên đến lạ.


Bước chân lên dốc không hề nặng tí nào, vì con tim đã bị mê hoặc bởi không gian nơi ấy. Có người anh nói với tôi rằng " ĐÀ LẠT LÀ ÁC MỘNG CỦA NHỮNG KẺ CÔ ĐƠN"., Tôi thầm nghĩ - thật sao??.Nếu bạn nhìn Đà Lạt bằng con mắt của tôi đêm hôm ấy, thì hẳn bạn chỉ muốn Đà Lạt là của riêng mình thôi Nhìn từ trên con dốc chỉ thấy xa xa nhà đèn mờ mờ trong làng khói lạnh, tưởng tượng nơi tôi đang đứng cũng đầy sương thật tuyệt. Tôi đi chốc chốc lại dừng, trời càng lúc càng nhiều mưa, tôi trùm kín cả đầu tiếp tục đi với tâm hồn trống rỗng, đón nhận hết tình yêu tôi dành cho nơi đây.

Thật sự là khi tôi viết những dòng này , tim tôi đập nhanh lắm, tôi chắc chắn sẽ lại long dong 1 mình trên con dốc k bóng người đêm ấy. Tôi tự thưởng cho mình bằng 1 thoáng nghĩ rằng " Liệu nắm tay anh đi trên con đường ấy, có làm tôi hết yêu Đà Lạt hok? liệu anh có là người tôi yêu nhiều đến mức thốt lên rằng - Em yêu anh hơn cả con đường này, người yêu à. " Tôi đã nghĩ như vậy, tôi tin anh cũng yêu Đà Lạt bằng con tim đồng điệu như tôi, bởi chúng tôi cho đi 1 tình yêu giống nhau thì ắt hẳn tim chúng tôi cùng 1 nhịp đập rồi. Tôi chưa tưởng tượng ra tim tôi sẽ bay về đâu khi Đà Lạt ôm trọn tôi và anh, để tôi được yêu nhiều gấp bội.

Xem thêm: Nên làm gì khi không biết làm gì?
loading...

999 USD cho iPhone X - Có nên MUA hay KHÔNG?

Có nên mua Iphone X ở thời điểm này hay không? Hay là đợi sau một thời sau, ví dụ như 1 năm sau chẳng hạn? Vì lúc này Iphone X đã giảm giá? vì đã có sản phẩm iphone mới thay thế cho iphone X nên giá sẽ giảm rất cao, nhất là đối với dòng Iphone x đã qua sử dụng gọi là máy like new, máy lock.

999 USD cho iPhone X - Có nên MUA hay KHÔNG?

1. Màn hình viền siêu mỏng đáng giá không?
Có, trải nghiệm sử dụng sẽ khác hoàn toàn. Màn to full cả mặt trước thì không chỉ là nhìn vào để sử dụng mà mỗi lần dùng còn là một lần "thưởng thức"

2. Mặt lưng bằng kính có ngon không?
Có ngon, bóng bẩy sang trọng hơn và không còn viền nhựa ăng ten xấu xí trên iPhone 7. Mặt lưng bằng kính vẫn rất bền.

3. Dùng iPhone 7 nhỏ nhỏ quen rồi, dùng iPhone X được không?
Có, đây là điểm ăn tiền tiền của X. Màn to hơn nhưng kích thước vẫn nhỏ hơn 7 plus và to hơn 7 -> Sẽ vừa tay với hầu hết mọi người

4. Không nút home dùng có khó không?
Rất dễ sử dụng khi không có phím home vì Apple đã có giải pháp vuốt từ dưới lên để về màn hình home. Tuy nhiên khó khăn nhất là giờ phải vuốt từ trên màn hình xuống để xem thông báo và vào bảng điều khiển. Màn to, với ngón tay từ trên xuống thì phải dùng 2 tay, rất bất tiện. Cái này nghĩ tới đã bực mình, hi vọng dùng lâu sẽ quen

5. Không còn Touch ID, thay bằng Face ID có ngon không?
Không, dùng Face ID chắc chắn bất tiện hơn rất nhiều so với Touch ID. Ví dụ để điện thoại trên bàn làm việc, khi cần xem gì chỉ cần với ngón tay là mở được khóa, giờ thì phải rướn người cho đúng vào camera thì mới mở được, quá bất tiện.

6. Pin lâu hơn không?
iPhone X pin lâu hơn iPhone 7 một tí xíu, thấp hơn 7 plus. Tóm lại cũng ok

7. Có những màu gì?
Chỉ có bạc và xám,không có màu vàng. Sẽ rất nhiều người thất vọng và tiếc nuối khi không có màu vàng. Điểm trừ về màu sắc cho iPhone X

8. Sạc không dây có ngon không?
Có ngon, có tí hiện đại nhưng tiện dụng thì bình thường. Để cái cục sạc không dây ở nhà thì tiện, còn đến đi vẫn phải xài cáp để sạc nếu không muốn bị hack mất :)) mà cũng đắt tiền

9. Cấu hình mạnh hơn đáng tiền không?
Có mạnh hơn, nhanh hơn nhưng không thật sự đáng tiền. Sự khác biệt sẽ gần như không nhận ra, iPhone 7 vẫn rất nhanh. Tuy nhiên rất nhiều dân chơi công nghệ có thói quen cứ hàng ngon nhất, mạnh nhất mà phang nên với họ thì đáng tiền.

10. Màn hình OLED mới có đẹp hơn không?
Về lý thuyết là có, về thực tế thì nó nằm ngoài kì vọng và nhu cầu bình thường nên không thực sự đáng tiền. Màn iPhone 7 vẫn rất đẹp và đảm bảo tốt 100% nhu cầu sử dụng.

11. Camera đẹp hơn không?
Có, rất đáng ăn tiền đặc biệt cho chị em thích seo-phi. Camera trước nâng cấp từ 5Mp lên 7Mp và có tính năng xóa phông rất ngon, rất "deep". Ngoài ra còn nhiều tính năng hay nữa
Camera sau chụp ảnh tối tốt hơn nhờ ống tele có khẩu độ 2.4f so với 2.8f đời trước. Chống rung quang học cả 2 camera nên chụp đẹp hơn, nét hơn. Xóa phông cũng ngon hơn 7 plus
Nói chung là không nâng cấp nhiều nhưng chất và thú vị, đáng tiền.

12. Animoji
Khá thú vị, nhắn tin sẽ vui vẻ hơn. Tuy tính năng không lớn nhưng để làm được thì hiện chỉ có Apple làm nổi

TỔNG KẾT
Dân chơi vẫn cứ sẽ xơi, còn không phải dân chơi thì dùng iPhone 7/7 plus cũng rất ngon và không có thua kém gì mấy.
Không đáng để bán thận đâu.

Đọc thêm:  Tại sao tôi vẫn chưa thành công?

loading...

Tre già - măng mọc - có gì lạ đâu

Tre già - măng mọc - có gì lạ đâu ! Vậy mà nó Lạ lắm nha!

Tre già - măng mọc - có gì lạ đâu

Đôi vợ chồng trẻ khởi nghiệp vào những lúc nền kinh tế Việt Nam vừa bước vào giai đoạn chuyển mình lên CCTT. Sau không biết bao nhiêu khó khăn, vất vả, Công ty tư nhân của họ, giờ đã là một thế lực rất lớn trong lĩnh vực ngành nghề cung cấp sản phẩm dịch vụ đó.

Và giờ đây khi Cty đã quá lớn, họ đang ở tuổi 53-55. Phải tự mình quản lý cả hệ thống kinh doanh đồ sộ, với cường độ công việc cao khủng khiếp. Lúc nào cũng phải trực chiến, trực tiếp quản lý mọi việc, kể cả khi đau bệnh. Hơn 30 nhân viên, tất cả đều làm việc vòng quanh Bà Chủ, Ông Chủ..... Mệt mỏi, căng thẳng, Stress....

May mắn là họ có 1 cậu con trai, đi du học Hà Lan hay Niu Di Lơn gì đó vừa về 2 năm. Khá giỏi theo cách gọi bên ngoài và khá.... ngoan theo cách gọi người trong nhà!....
Nhưng như bao công ty vừa và nhỏ khác. Dù rất muốn, họ vẫn không dám giao việc cho cậu con trai ngoan (hoặc nhân viên thuộc cấp). Vì vài lý do:

- Cháu nó còn nhỏ lắm, chắc làm không được đâu!
Đó là suy nghĩ của những bậc Bố mẹ, các Sếp Việt hiện nay. Trong quan hệ công việc, không dám và đôi khi không muốn cho nhân viên mình lớn lên! Vì tính cầu toàn, nên chuyện gì cũng phải đích thân mình làm. Vô tình lại "tự trói" mình ở cái vị trí đó, lấy đi hết cơ hội học hỏi, trải nghiệm của đám nhân viên thuộc cấp. Trong các mối quan hệ đồng nghiệp còn có tình huống SỢ nhân viên nó ....lấn quyền của mình, sợ mình hết kiểm soát được nó....

- Cái nghề này cực và KHÓ làm lắm! Xót của - Xót Con.
Chính vì cái áp lực doanh số, áp lực sinh tồn mà nhiều khi Sếp cứ phải đứng ngay vị trí "chốt sales" . Các nhân viên thì chỉ lo việc vặt như báo giá, chạy lo giấy tờ, thủ tục..... Riết rồi thành quen, nhân viên sẽ ít nhiều có sự ỷ lại vào Sếp. Với nhân viên tài giỏi và có hoài bão, họ sẽ tìm bến đỗ mới sau một thời gian "Măng" không có chỗ để Lớn! Với nhân viên an phận, "Măng" không tự đứng được khi "Tre" không đứng ngay bên cạnh đỡ nâng....
Và rất nhiều lý do khác nữa.

Lời Kết: Theo quy luật tự nhiên, Tre già thì măng mọc. Với góc nhìn đào tạo, quản lý và giao việc cho nhân viên trong Cty, Chuyển giao thế hệ quản lý (Mình muốn lên chức thì phải đào tạo đội ngũ kế cận, tìm người phù hợp kế thừa chức vụ của mình chứ). Người quản lý cần tạo thêm nhiều khoảng không gian, nhiều môi trường trách nhiệm, nhiều cơ hội học hỏi, làm việc hơn cho nhân viên. Mình cũng rảnh rang hơn để làm những công việc khác.. Chạy theo những mục tiêu lớn hơn....

Điều hướng cho Măng Lớn lên
Đừng giành Đất của Măng nhé!

Đọc thêm: Tại sao tôi vẫn chưa thành công?
loading...


Tác giả: Tri San

Dám nhận trách nhiệm về mình

Cách đây vài ngày, tôi có đặt Grab car chạy từ Q1 lên Gò Vấp đi công chuyện. Người tài xế đã tạo cho tôi "ấn tượng khó phai" bởi một điểm hơi bị đặc biệt ở anh ta, chuyện gì anh ta cũng có thể đổ lỗi.

Vừa lên xe, anh ấy than quận 1 đường chật xe hơi đông hay bị tắc đường, có một đoạn ngắn từ chỗ anh ta đến chỗ tôi mà đi mất cả một khoản thời gian. Đường xá gì làm mất thời gian quá.

Dọc đường, tôi có nói chuyện qua lại với anh ta, anh ta kể với tôi toàn là những khó khăn, khó chịu khi chạy Grab. Nhiều khi chạy không có bao nhiêu tiền mà gặp khách trời ơi thấy phiền phức bực bội. Rồi Grab giờ nhiều quá chạy không được như xưa. Anh ấy đang chán, sắp tới định nghỉ không chạy nữa.

Đang chạy, bỗng nhiên anh ta thắng xe gấp hết cả hồn. Tôi chúi nhủi cả người lên ghế phía trước. Cũng may chưa va chạm với chiếc xe trước đầu xe. Anh ấy nhanh miệng nói ngay, tại chiếc xe kia chạy kiểu gì mà kì cục quá.......

Gần đến nơi, phải vòng qua đảo lại vài vòng tìm địa chỉ (khu này địa chỉ hơi khó tìm), anh ta lại ca thán và chửi luôn chính quyền làm ăn chẳng ra gì.

Tư duy đổ lỗi, cho mình là nạn nhận thời nay không hiếm gặp, do được gia đình bao bọc, nuông chiều đã quen, làm cho sức chịu đựng trở nên kém cỏi, sức ì nặng, dễ nản, thích hưởng thụ hơn là nổ lực.

Các bạn trẻ thất nghiệp nhiều nói tại công ty không biết coi trọng người đi làm. Gia đình đổ vỡ người vợ nói tại chồng, người chồng nói tại vợ. Con hư nói tại ba mẹ không biết dạy.......

Dám nhận trách nhiệm về mình

Chừng nào ta chưa chịu thừa nhận mọi chuyện xảy ra với ta đều có phần trách nhiệm của mình, thì ta vẫn tiếp tục đổ lỗi, bao biện cho bản thân, cuộc đời của ta vẫn tiếp tục phụ thuộc và bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh.

Công việc này chán quá -> Phải chăng bạn đã chưa chủ động đề xuất với sếp để làm cho nó thú vị hơn?

Kinh doanh này không hiệu quả -> Phải chăng bạn chưa làm hết sức mình?

Cuộc sống của tôi thật tồi tệ, toàn chuyện tồi tệ xảy ra -> Bạn xem lại bạn đang đối xử với cuộc sống như thế nào, tốt hay tồi tệ? Cuộc sống chỉ phản ảnh lại những gì bạn đang đối xử với nó.

Tại tôi không có thời gian, tại tôi không có nhiều tiền, tại ba mẹ tôi không làm lớn, tại thằng kia nó ghét tôi, tại con kia nó đẹp hơn tôi, tại số tôi xui, tại công ty kia nó mạnh vốn quá, tại xã hội quá bất công.......

Vấn đề lúc nào cũng có. Khi chuyện xảy đến với mình, hãy nhận lãnh 100% trách nhiệm vào mình, hãy dám nói "tại tôi", và tập trung tìm giải pháp, không cố công đào bới lý do. Đó là cách những người thành công vẫn đang làm.

Bạn muốn làm việc gì cũng suông sẻ thuận lợi, hãy dám nhận trách nhiệm, hãy gánh vác thay vì đùn đẩy cho một người nào khác.


Đọc thêm: Nên làm gì khi không biết làm gì?
loading...


Đông Phương

Nên làm gì khi không biết làm gì?

Có một thời điểm mình bị mất niềm tin vào bản thân, không biết làm gì để thay đổi hoàn cảnh hiện tại của bản thân, cảm thấy mình nói thì hay nhưng không làm được gì cả. Khủng hoảng tới mức muốn đốt hết sách, thấy đọc chi cho nhiều mà không áp dụng được gì? Vì không biết bản thân thực sự muốn gì, thích gì? Không biết làm gì để kiếm tiền? Không biết nên theo nghề gì?

Nên làm gì khi không biết làm gì?

Có thời mình còn mơ sẽ làm coaching, nghề khai vấn tâm lý cho người khác, nhưng cuối cùng quyết định không theo đuổi. Bạn có thể dùng kỹ thuật để qua mắt được người khác, nhưng không tự lừa được chính mình. Miệng thì khuyên người ta phải cố gắng, trong khi chính mình thì lại chùn chân thì lỗi đạo lắm.

Một ngày kia, mình quyết định đi cắt tóc ngắn. Trước đó vẫn hoang mang, nhưng lạ lắm nha, cắt tóc xong thấy lòng nhẹ tênh. Cảm giác như nỗi buồn theo tóc rơi xuống gót chân. Mình cảm nhận rõ một nguồn năng lượng kì lạ vừa được khai sinh từ bên trong.

Cắt tóc xong tự nhiên thấy yêu mình vãi linh hồn, quyết định tập thể dục cho dáng đẹp hơn nữa. Lúc đó cũng rảnh, chiều nào cũng xuống tầng G chạy bộ, đá cầu chuyền, tập yoga các thứ.

Mình nghĩ khi buồn các bạn nên chạy bộ, có mệt lúc đó thật, nhưng sau đó khỏe lắm. Lúc chạy nhiều khi nghĩ ra được cả núi ý tưởng hay ho. Nằm ườn trong phòng nó triệt tiêu năng lượng khủng khiếp lắm.

Sau đó thì mình gửi CV xin thực tập, đời đưa đẩy vào được một agency chuyên về digital. Cái nôi với nghề sáng tạo bắt đầu từ đó. Mình thấy đó là nơi mình thật sự thuộc về, nơi mình thoải mái là chính mình mà vẫn được chấp nhận.

Giờ cũng khoảng 3 năm mình làm nghề "vắt não kiếm tiền" rồi, vẫn còn mê, vẫn cày như trâu mà không chán. Nhờ giai đoạn khùng điên lên cơn đó mà mình tìm được cái mình thích.

Nếu mỗi ngày bạn làm việc mà cảm thấy hụt năng lượng, càng làm càng mất niềm tin thì có lẽ có gì đó sai rồi. Hãy xem đó là cơ hội để bạn nắm bắt một cơ hội mới. Liều một chút, bạn sẽ không tưởng tượng nổi đời sẽ mang đến cho mình điều gì đâu!


Đọc thêm:  Thay đổi bản thân - Hành trình đầy đau đớn

Võ Tài Thảo Quyên
loading...