Muốn thành công phải chủ động

Tôi đã có một tuổi thơ êm đềm, cuộc sống của những đứa trẻ ở miền quê thật bình dị, từ nhỏ tôi không hiểu thế nào là kinh doanh nhưng tôi đã biết kiếm tiền từ đám nhỏ bạn hay mê truyện tranh. Tôi mua truyện về, đọc xong và cho các bạn thuê lại, tôi chỉ mất tiền lần đầu mua truyện, còn lại các lần sau tiền cho thuê giúp tôi không những đủ tiền mua mà còn dư ra một chút.

Sau này đi học phổ thông xa nhà, tôi lao vào học nhưng tôi biết máu kinh doanh của mẹ đã truyền cho tôi. Mẹ chỉ bán hàng ăn nhưng tôi quan sát được và tôi biết kinh doanh thực ra là việc bán hàng từ người này qua người khác.

Muốn thành công phải chủ động

Những năm tháng đầu đời đi làm, tôi hầu như không có được chút thành tựu nào trong công việc, khờ khạo và ngây ngô, sếp thương tình không đuổi có lẽ do thấy tôi tội quá,...

Rồi một ngày tôi quyết định chuyển việc mới. Môi trường tốt nhưng đùng một cái sếp nghỉ, các anh em trong đó của tôi nhốn nháo, ngơ ngác,...

Sếp mới đến, làm nhân viên nên có lẽ ai cũng có phần e dè sếp. Sau màn chào hỏi không ai giám đến gần để anh ngồi một mình, tôi thấy ngại nên tiến đến nói chuyện, tôi không biết tôi có gây ấn tượng gì cho anh không chỉ biết sau hai tuần tôi được anh đề xuất cho thăng hàm và anh cũng là người thầy, người có ảnh hưởng lớn lao đến những tư duy và định hướng cuộc đời của tôi lúc đó và cho đến giờ.

Cuộc sống dường như phải luôn vận động, không vận động ta sẽ thụt lùi. Tôi, một lần nữa rời cơ quan cũ đến chân trời mới. Tôi theo học ngành toán học nên tôi nhìn mọi sự vật hiện tượng và tư duy logic.

Tôi quan sát tất cả các đồng nghiệp của tôi và phân tích điểm mạnh điểm yếu của từng người. Cuối cùng tôi kết luận tôi hoàn toàn có rất nhiều cơ hội tỏa sáng mặc dù tôi biết về chuyên môn tôi không thể bằng một số người.

Trong phòng của tôi đa số là các anh em ở Sài gòn,, họ sống ở đây bao nhiêu năm và họ hài lòng với cuộc sống hiện tại. Họ không có ý định bon chen, họ muốn ổn định.

Vậy là tôi quyết định làm chăm chỉ hơn, nhiệt tình hơn và tuyệt đối tuân thủ giờ giấc, nội quy của sếp. Tôi thường là người đến sớm nhất và ra về muộn nhất.Chủ động đề xuất nhận thêm việc từ sếp.

Tôi làm việc nhưng vẫn quan sát và tìm kiếm cơ hội. Rồi một ngày cơ hội cũng đến, tôi chủ động gặp sếp và đề xuất cho tôi rời khỏi đơn vị để ứng tuyển vào vị trí mới.

Anh không những không cản tôi mà còn ủng hộ quyết định của tôi. Chính anh nhấc máy gọi điện cho giám đốc nhân sự đề bạt tôi,...
Đến bây giờ tôi thật sự rất biết ơn hai người sếp đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự nghiệp và cuộc đời của tôi.

Sau này tôi cũng gặp nhiều trải nghiệm, một số cái khi tôi xác định mục tiêu tôi đều rất chủ động và quyết tâm. Và kinh nghiệm của tôi nghiệm ra rằng ngoài kia còn rất nhiều cơ hội, hãy đến đó mà lấy, chỉ cần bạn quyết tâm, bạn chủ động.
Chúc ngày mới tốt lành.

Đọc thêm: Phương pháp thay đổi để đạt thành công

Tác giả: Đặng Quang
loading...



Khởi nghiệp và lựa chọn hành xử của doanh nghiệp

Bạn trẻ 9X, 8X đời cuối hôm nay khi có ý định thay đổi công việc, không đơn giản chỉ là đọc báo, lên mạng tìm kiếm thông tin tuyển dụng như những 7X, 8X đời đầu. Nhiều bạn trẻ đầy hoài bão, tự tin kết thúc quãng ngày làm công ăn lương quyết chọn con đường khởi nghiệp đầy thử thách.

Phong trào khởi nghiệp đang mang đến nhiều thay đổi. Nhân viên nghỉ việc, khởi sự kinh doanh; nhiều trường hợp, trở thành đối thủ cạnh tranh với chính công ty cũ của mình. Những câu chuyện không mới chỉ là chúng đang có xu hướng dần phổ biến hơn. Dù muốn hay không thì cuộc sống vẫn chuyển động. Vậy nên, điều đáng lưu tâm là hành xử của doanh nghiệp, doanh chủ đang và sẽ như thế nào giữa những thay đổi này.

Khởi nghiệp và lựa chọn hành xử của doanh nghiệp

-----------------------------------------
Doanh nghiệp có lo lắng về những rủi ro nhân sự, những đối thủ cạnh tranh xuất hiện từ chính phong trào khởi nghiệp?
Họ có rơi vào giữa những mâu thuẫn khi vừa muốn cộng sự tham gia nhiều công việc quan trọng nhưng cũng vừa quan ngại, liệu khi biết quá nhiều thứ thì anh em có vội xin ra làm riêng?
Hay, hệ thống doanh nghiệp có được tập trung xây dựng nhằm mục tiêu, không một ai (kể cả giám đốc) trở thành người không thể thay thế?

Quan trọng hơn, doanh nghiệp có xác định được chiến lược phát triển, tạo dựng được những giá trị cạnh tranh bền vững để không xảy ra câu chuyện, một nhân viên nghỉ việc mang theo những thông tin đối tác, khách hàng cũng dễ dàng khiến một nhóm người lao đao.

Hoặc, một cách thiết thân, liệu hành xử của doanh nghiệp có thực sự làm người lao động tin rằng, những kết quả doanh thu, lợi nhuận không chỉ phục vụ cho lợi ích của ông giám đốc, của những cổ đông lớn. Hay những giá trị doanh nghiệp mang lại đã đủ “sức nặng” để những cộng sự phải cân nhắc giữa quyết định nghỉ việc “ra riêng” hay ở lại cho hành trình cùng nhau khởi nghiệp, cùng nhau làm chủ.
-----------------------------------------
Lo lắng, dè chừng, giằng co giữa những mâu thuẫn hay sẽ chuyển động song hành cùng chính phong trào khởi nghiệp hôm nay, cách doanh chủ chọn lựa hành xử cũng là cách họ xác định hướng phát triển doanh nghiệp của mình.

Đọc thêm: Thúc đẩy khởi nghiệp không đúng cách là tội ác đối với tuổi trẻ

THÁI LÂM
(Đà Nẵng, 24/03/2017)

Iphone 7 và quy luật "Mình thích thì mình mua thôi"

Apple ra mắt Iphone 7.7 plus màu đỏ. Cái màu đỏ loè loẹt khác hẳn các “em” Iphone thanh lịch mọi khi ấy đang làm cho dân tình sôi sục bàn luận, háo hức săn tin.

Trong số những người săn lùng Iphone đỏ có bao nhiêu người thực sự cần một cái điện thoại phải là màu đỏ? Tôi tin chắc là chẳng có mấy đâu.

Trong số những người đang có Iphone 7, có bao nhiều người mơ ước 7.7 plus màu đỏ? Tin là có rất nhiều. Chỉ là thêm màu đỏ thôi mà, có gì khác đâu? Vì sao thế?

Iphone 7 và quy luật "Mình thích thì mình mua thôi"


Chỉ đơn giản là bản thân sản phẩm của Apple đã khiến người ta yêu đến phát cuồng, cứ ra cái gì mới thì đều khao khát được sở hữu. Lý do thứ hai để người ta yêu hơn là vì lần này màu đỏ ấy khiến người dùng cảm thấy chi phí có ý nghĩa khi giúp được những người bệnh HIV ở Châu Phi.

Các báo cáo Nghiên cứu tâm lý học hành vi khách hàng đã chỉ ra rằng 90% khách hàng PHI LÝ TRÍ khi ra quyết định “xuống tiền”. Nói đơn giản là 90% khách hàng chẳng phân tích và đo đếm nhiều, đơn giản họ thích thì họ mua thôi.

Bạn cứ thử nghĩ mà xem, vì sao bạn mua một chiếc Piagio dù nó đắt hơn đa phần các dòng xe trên thị trường? Vì nó bền á? Vì nó tiết kiệm xăng á? Hay vì nó lướt nhanh hơn những chiếc xe khác? Không phải đúng không? Hiếm người mua Piagio vì những đặc điểm lý tính như thế, mà là vì có cảm giác mình là người sành điệu, có gu thời trang đúng kiểu văn hoá Ý cơ!

Chị em nào quan tâm đến chăm sóc tóc ắt biết đến Davines. Vì sao chúng ta lại chọn sản phẩm này ở salon? Nó cũng đắt hơn các sản phẩm khác đấy. Vì dùng Davines mềm mượt hơn Obsidian á? Hay vì Davines thơm hơn Tigi? No, no…. Vì Davines cũng mang lại cho tôi cảm giác chăm sóc bản thân, làm đẹp phải bền vững và đạo đức như Davines.

“Mình thích thì mình mua thôi” nghe có vẻ đơn giản với người dùng, nhưng lại vô cùng khó khăn cho người cung cấp hàng hoá dịch vụ. Nhưng một khi đã thích thì lại rất trung thành và sẵn sàng trả giá cao.

Làm thế nào để người tiêu dùng của tôi thích sản phẩm này bây giờ?

Bạn có biết người tạo ra “cảm giác thích” hai sản phẩm Piagio & Davines ở Việt Nam là quái kiệt marketing Phạm Vũ Tùng. Tự hào hơn là trong số các nước có phân phối các sản phẩm này trên thế giới, hoạt động marketing và làm thương hiệu ở Việt Nam dưới tay anh Phạm Vũ Tùng luôn được hãng mẹ đánh giá là xuất sắc, nằm trong top đầu.

Tại sao cảm xúc lại chi phối lý trí chứ không phải ngược lại? Câu hỏi này phải được giải đáp dưới góc độ hiểu về não bộ và tâm lý. Nói đến đây chắc các bạn cũng đã nhớ ngay đến hai chuyên gia: chị Lan Bercu và anh Sơn Đức Nguyễn.

Ngoài ra bạn cũng có thể theo dõi các bài viết về xây dựng thương hiệu bằng cảm xúc, tăng cảm xúc trong mỗi điểm chạm khách hàng v.v....

Cảm xúc khao khát một chiếc iphone, 1 chiếc piagio chắc ai trong số chúng ta cũng hiểu. Chúc các bạn có những sản phẩm và dịch vụ được khách hàng phán một câu xanh rờn: Mình thích thì mình mua thôi, và mình chỉ thích cái này thôi!


Đọc thêm: Làm sao để phân khúc khách hàng cho đúng?

Thanh Phương
Đào tạo thương hiệu nội bộ
loading...

Làm lãnh đạo, đừng quá lạc quan

Tôi thường “tâm tư”. Nhiều người nhận xét vậy. Và nhiều người khuyên, nhà lãnh đạo phải luôn lạc quan, phải có suy nghĩ tích cực để tạo niềm tin và động lực cho đội ngũ.

Đúng vậy! Nhưng lạc quan không có nghĩa là lúc nào cũng cười hơn hớn, hay lúc nào cũng vẽ cho cấp dưới những chiếc bánh vẽ thật đẹp. Tích cực không có nghĩa là chỉ nhìn thấy điều thuận lợi, cơ hội tuyệt vời, con đường thành công…

Bên cạnh một tinh thần lạc quan và một niềm tin sắt đá vào con đường tương lai, tôi luôn chia sẻ, nhắn nhủ với nhân viên, đặc biệt là những cộng sự thân cận của tôi, những điều hết sức thật lòng. Những lúc đó, chúng tôi ngồi trầm ngâm bên nhau, cùng “tâm tư” suy nghĩ nghiêm túc về những gì đang diễn ra chung quanh, bao gồm cả những mối nguy (threats). Tôi không cố “vẽ” ra những bức tranh thật đẹp hay liên tục “bắn pháo hoa” vào tương lai. Tôi cũng không chỉ ca ngợi thành tích, thắng lợi, hay những kết quả trên cả tuyệt vời. Tôi cũng không liên tục khen ngợi anh em bằng những lời “có cánh”. Tôi muốn mọi người nhìn nhận thực tế và luôn trong tư thế sẵn sàng đối mặt với thực tế. Và thực tế của những tổ chức, doanh nghiệp mà tôi tiếp nhận lúc nào cũng vô vàn những khó khăn (nếu thuận lợi cả, họ đâu cần tôi!).

Làm lãnh đạo, đừng quá lạc quan

Tôi thường bắt đầu điều hành một doanh nghiệp (khi được chuyển giao) bằng một “chiến dịch” dễ gây hiểu lầm là “bi quan” thay vì lạc quan. Thay vì hăm hở đưa ra những mục tiêu “hùng vĩ”, với những kế hoạch hoành tráng chỉ cho thấy một tương lai sáng ngời, tôi lại bắt đầu bằng một chương trình mà tôi hay gọi là “NHÌN THẲNG VÀO SỰ THẬT” hay “ĐỐI DIỆN VỚI NỖI BUỒN”.

“Sự thật” là những bất cập, khó khăn, chướng ngại, bao gồm cả những rủi ro (risks) và nguy cơ (threats). “Nỗi buồn” là những bảo thủ, trì trệ, cách thức làm việc thiếu khoa học, kém hiệu quả kéo dài trong công ty…

Chương trình này bao gồm một danh sách “NHỮNG VIỆC CẦN NGỪNG NGAY” thay vì “NHỮNG VIỆC CẦN LÀM NGAY” (mà tôi luôn dành cho giai đoạn sau). Ý tưởng này nằm trong một cuốn sách nổi tiếng của tác giả Jim Collins mà tôi may mắn đọc được bằng nguyên bản cách đây đã hơn 10 năm.

Tôi cho rằng, ngừng ngay một việc vô nghĩa, vô lý, vớ vẩn, lập tức sẽ tạo ra giá trị (đó là sự tiết kiệm chi phí, loại bỏ rủi ro, chống thất thoát…); còn làm ngay một việc có lý, sẽ cần thời gian nhiều hơn để thấy kết quả!

Bên cạnh những cách thức thông thường như động viên, khen thưởng, chăm lo đào tạo…, tôi tạo “năng lượng tích cực” cho cấp dưới và cộng sự của mình bằng cách nêu lên những thách thức, khó khăn mà tổ chức đang đối mặt và “lôi kéo” họ chung tay với mình, cùng tìm các giải pháp. Tôi đặt niềm tin vào họ - những người sẽ sát cánh cùng tôi giải quyết những vấn đề trọng đại này.

Vậy mà họ có động lực; và động lực này rất bền bỉ, khác với động lực nhất thời từ một lời khen thoáng qua. Họ có động lực là vì họ có một niềm tin rằng tôi sẽ sát cánh cùng họ. Họ có động lực (bền bỉ) là vì họ được tin tưởng, mời gọi cùng sát cánh bên nhau để vượt qua khó khăn. Và vì họ hiểu một cách rõ ràng rằng thành quả đạt được (sau khi vượt qua thách thức) là của đội ngũ, không phải của riêng ai!

Lúc nào đó, bạn hãy thử “nhìn thẳng vào sự thật”, “đối diện với nỗi buồn” và “tâm tư” chân tình, đầy trách nhiệm với những cộng sự quanh bạn. Tôi tin, những người cùng chí hướng, cùng hệ giá trị sẽ có động lực (bền vững hơn) để sát cánh cùng bạn!

(Hình minh họa là bài viết của tôi trên một tờ báo kinh tế).

Đọc thêm: Tản mạn về tầm ảnh hưởng và quyền lực

Tác giả: Nguyễn Hữu Long - Group PTDNV
loading...

Nên làm nhân viên hay làm chủ?

Nếu các bạn nếu đi về đêm trên một con phố và nhìn vào hai bên đường các bạn sẽ thấy được tất cả các cửa hàng đều toát lên vẻ ngoài sang trọng, bóng bẩy, một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa nhưng có mấy ai biết được sự thật đằng sau đó họ đang “UNG” ở giai đoạn nào đâu ?. Chúng ta đâu biết rằng họ phải trả bao nhiêu chi phí cho việc điều trị và duy trì sự sống đó. Làm chủ không phải cứ khoác lên người một bộ cánh bóng bẩy, đi xe hơi láng bóng, hay bước đến văn phòng để được người ta chào hỏi trịnh trọng thì mới gọi là ông chủ, bà chủ. Có một câu nói của một người đàn anh mà tôi đã được nghe và rất tâm đắc “ai cũng phải đi từ A đến B nhưng mỗi người lại đi một con đường khác nhau, chúng ta nên quan tâm chúng ta là ai hơn là nhìn người khác là ai”. Hãy tự hỏi lại xem mình thích hợp làm nhân viên hay làm một ông chủ. Nếu không trả lời được, chúng ta sẽ phải lẫn vẫn với ma trận cuộc đời do chính chúng ta tự tạo ra.

Nên làm nhân viên hay làm chủ?


Có người sẽ thích hợp với vai trò là nhân viên, và cũng có những người sinh ra đã có sẵn tố chất làm doanh nhân. Đường nào cũng có sự thành công nhất định, không phải cứ là ông chủ thì mới được gọi là thành công. Có câu " đường nào cũng đi về La Mã, Hãy cứ đi đi rồi sẽ tới". Và tôi đã thấy có rất nhiều con người thật với câu chuyện thật chứng minh câu nói đó là hoàn toàn chính xác. Hiện nay phong trào làm StartUp đang phát triển nhanh chóng và mạnh mẽ.

Sỡ dĩ gọi là phong trào vì sự ngộ nhận rằng khởi nghiệp là chỉ cần có idea hay, idea tốt và cứ thế là làm trong khi nó đòi hỏi rất nhiều yếu tố khác mà không phải ai cũng có để có thể thành công. Mở một quán trà sữa, hay quán ăn nhỏ chưa phải là khởi nghiệp trừ phi bạn có một bản kế hoạch dài hạn, có sự khác biệt để biến chúng thành một hệ thống rộng khắp: Phở 24h, Café Trung Nguyên….. Một điểm nữa mà tôi gọi nó là “phong trào” cũng một phần theo xu thế hội nhập phát triển chung và một câu nói có lẽ đã ăn sâu vào chúng ta qua nhiều thế hệ nữa là “Phi thương bất phú”. Với tâm lý muốn làm giàu thì phải làm kinh doanh và với tâm lý đó chúng ta sẽ có tên trong “bảng tử thần” vào một ngày đen tối nào đó không xa nếu chúng ta cứ ngộ như thế. Ai cũng muốn làm chủ nhưng làm chủ cái gì ? làm chủ như thế nào ? Chúng ta muốn điều gì ở cuộc đời này, hay nói cách khác như thế nào mới được gọi là hạnh phúc thật sự ? Bao nhiêu được gọi là đủ ?. Trước khi bỏ công sức, thời gian, tiền bạc để làm chủ một doanh nghiệp thực sự, chúng ta phải thành thật với chính bản thân mình, nếu không có ngày cũng sẽ bị “ tẩu hỏa nhập ma”.

Mỗi người chúng ta ai cũng đều có một vai trò riêng trong cuộc đời của mình, đa số những doanh nhân thành đạt vì người ta làm những điều người ta thích, người ta đam mê. Và hai chữ “doanh nhân” cũng chỉ là công cụ để người ta cụ thể hóa ươc mơ cho niềm đam mê đó. Và nói cho cùng thì làm thuê hay làm chủ cũng chỉ là công cụ để thực hiện hóa ước mơ của mình mà thôi. Nếu bạn làm thuê nhưng vẫn có thời gian cho gia đình, làm đúng ngành nghê bạn thích, thu nhập tốt, có thể lo cho cha mẹ, con cái và sống một cuộc sống sung túc thì làm thuê cũng tuyệt vời lắm chứ. Nhưng nếu ước mơ của bạn quá to lớn, quá mãnh liệt đến bốc hỏa thì làm chủ cũng không hẳn là một quyết định tồi đúng không nào ?

Một câu nói khác mà tôi cũng rất tâm đắc đó là: "Your job belongs to the company but your career belongs to you" . Dù là làm thuê hay tự lập nghiệp, miễn là bạn đang làm điều bạn muốn làm, đang theo đuổi đam mê của bạn thì bạn cũng đều đang thực sự sống và nuôi dưỡng ước mơ của chính bạn.

Đọc thêm: Làm chủ là chấp nhận đối mặt với thất bại

Lê Hoài Thương
BTR 21032017
loading...

Bán hàng theo quy luật 80/20

Xin chào các bạn. Hôm nay tôi xin chia sẻ câu chuyện bán hàng của tôi cách đây nhiều năm trước.

Hồi đó tôi vẫn là một anh nhân viên ngân hàng. Lính tò te, nghèo lắm 😊 làm cả tháng vẫn chật vật chỉ đủ tranh trải cuộc sống và dành dụm được ít tiền gửi về cho vợ.

Thế là tôi quyết định đi bán hàng vào ban đêm. Cũng may tôi hợp tác với một cậu bạn làm bên dược. Mỗi tối ăn cơm xong là tôi leo lên chiếc xe máy cà tàng, chạy hết nhà thuốc này đến nhà thuốc khác. Có lẽ tôi có duyên nên kiếm được cũng kha khá.

Doanh số ngày càng tăng nhưng tôi vẫn không hài lòng. Quanh địa bàn Bình Thạnh có hơn 200 nhà thuốc hầu như ai tôi cũng bán nhưng có người lấy nhiều hàng, có người lấy ít hàng mà số lấy ít lẻ tẻ thì nhiều vô số kể... Tự tiếp thị tự giao hàng chạy mướt cả mồ hôi. Tôi suy nghĩ làm kiểu này một thời gian thì đứt...

Thế là tôi vạch ra một kế hoạch chỉ bán cho những nhà thuốc có doanh số lớn. Tôi đảo quanh một vòng khoảng 300 nhà thuốc, lọc ra được 30 nhà có lượng khách hàng mua đông nhất để chăm sóc.

Bán hàng theo quy luật 80/20

Bất kể mua hay không mua hàng cứ tối là tôi đảo qua vào chào hỏi rất lễ phép, dắt xe cho khách hàng, mua hoa quả cho nhân viên bán hàng tại quầy, kể khổ... thế mà có tiệm thuốc tôi phải quay lại đến lần thứ 47 mới thuyết phục được bà chủ khó tính. Nhưng cuối cùng tôi vẫn chiến thắng được bản thân, thuyết phục được khách hàng, tôi nhớ hôm đó là ngày 28, ngày cuối cùng tôi đi làm để về quê ăn tết. Sau khi đi giao hàng chạy về lúc đó gần 10h đêm tôi ghé thăm tiệm thuốc ở Thanh Đa, bà chủ đang chuẩn bị đóng cửa tiệm vừa nhìn thấy mặt tôi là bà cười muộn thế này mà chưa về à con?
Dạ con đến chào cô ngày mai con về quê ăn tết, chúc cô ở lại đón tết vui vẻ. Con có chút quà gửi cô ạ.
Thôi cầm về đi. Trước giờ cô có mua gì cho con đâu. Cô không nhận đâu.
Dạ cô cầm cho con vui. Biết cô là cái duyên của con rồi ạ.
....
Câu chuyện cứ diễn ra tự nhiên. Cuối cùng bà chủ cũng nhận quà của tôi 2 kg cam.

Thế hôm nay có thuốc gì nào. Đưa đây cô xem.
Một đơn hàng được đặt tôi nhẩm tính lãi cũng được vài triệu....

Nhưng quan trọng nhất là tình bạn. Sau này tôi ra Hà Nội rồi nhưng bà chủ lâu lâu vẫn gọi điện: Dạo này ra đó còn đi bán thuốc nữa không con.
Đây là câu chuyện thật 100% của cuộc đời tôi. Nếu bán hàng hãy lựa chọn và kiên trì với những khách hàng lớn tôi gọi là VIP. Nhóm này sẽ mang lại cho bạn 80% thu nhập đấy.
Chúc các bạn thành công.

Đọc thêm: 10 chiêu thức giúp đẩy doanh số cực nhanh

Tác giả: Đặng Quang - Founder Kết nối nguồn lực.
loading...

Thương hiệu lớn bán gì?

Báo chí đưa tin, một cô gái ngồi uống nước chờ bạn trên lầu của một quán ăn sang thì bị một vị khách ngồi cạnh bàn lấy trộm chiếc điện thoại chỉ trong tích tắc sơ ý. Mặc dù phát hiện, nhưng cô gái đuổi theo không kịp; và dù cô hô hoán, nhân viên quán cũng không kịp làm gì. Sự việc tưởng đơn giản, và nhiều người cho rằng, khách sơ ý nên mất ráng chịu!

Ráng chịu? Cô gái mất trộm không nghĩ thế, và những người làm thương hiệu cũng sẽ không nghĩ thế.

Thương hiệu lớn bán gì?

Khách vào quán mua gì? Có phải chỉ đơn giản là mua nước hay cà phê? Không đâu, họ mua cả một sự trải nghiệm mà dịch vụ mang lại, bao gồm cả vật dụng ly, tách, bàn ghế, chỗ ngồi, không gian (được kỳ vọng là thoải mái, an toàn), âm nhạc (được kỳ vọng là hay), thái độ phục vụ (được kỳ vọng là tốt)…, trong đó, không gian an toàn ắt là quan trọng nhất (vì nếu không an toàn, ai dám mua dịch vụ này?). Khi trả tiền cho dịch vụ trọn gói (chứ không chỉ là tiền nước) với mức giá cao hơn mức một ly nước tương đương ở vỉa hè, khách hàng hẳn kỳ vọng sẽ nhận được giá trị tương ứng; và giá trị này chắc chắn là bao gồm không gian thoải mái và an toàn cho khách hàng. Vì vậy, nếu là người cung cấp dịch vụ trọn gói, quán ăn phải có biện pháp đảm bảo an toàn cho khách như có camera quan sát, có cách giám sát hành vi kẻ xấu, có bộ đàm liên lạc ứng cứu, ngăn chặn, bắt giữ hành vi trộm cắp… Nhưng rồi chuyện đã xảy ra…

Cô gái khiếu nại. Quán ăn từ chối trách nhiệm. Chưa biết pháp luật sẽ phân xử thế nào. Nhưng ở góc độ người làm thương hiệu, nhất là thương hiệu lớn, cần nhớ rằng uy tín thương hiệu sẽ bị ảnh hưởng nặng nề (đặc biệt khi báo chí đưa tin). Khách hàng không mua sản phẩm, họ mua lợi ích và sự hài lòng. Cô gái đã không hài lòng. Những thực khách chứng kiến vụ việc có lẽ cũng thế. Họ có thể nghĩ, ngồi ăn uống ở đây không an toàn (sơ ý là mất đồ). Ai biết, ngày mai, ngày kia, lại có thêm một vụ trộm cắp tương tự trong quán ăn này. Và trong tương lai cũng thế. Rồi những khách hàng biết chuyện sẽ còn dám đến quán này?

Khách hàng mua gì? Và thương hiệu lớn bán gì? Các chuyên gia thương hiệu không khó để nói ra!

Đọc thêm: Tản mạn về văn hóa phục vụ khách hàng

Tác giả: Nguyễn Hữu Long - Groups PTDNV
loading...

Xây dựng kênh Instagram từ con số 0 để bán hàng


Đối tượng khách hàng trên Instagram và những mặt hàng nên bán !
-Độ tuổi chủ yếu dùng instagram là giới trẻ độ tuổi từ 18-25 là tập trung nhất đặc biệt là con gái nhưng cũng nam giới dùng insta cũng rất nhiều
-Những mặt hàng có thể bán : Đồng hồ, giầy dép , quần áo, mỹ phẩm, đồ handmade. Tôi đã từng bán những đôi giầy trên 20triệu trên instagram. Tôi nghĩ bán cũng có thể làm được !

Xây dựng kênh Instagram từ con số 0 để bán hàng


Bước 1 : Chọn chủ đề nội dung liên quan đến mặt hàng để bán
Ví dụ : Mỹ phẩm, giầy dép, thời trang….
Từ đó liệt kê những hastag cần thiết để tiếp cận tệp khách hàng liên quan và những hastag đó sẽ liên quan đến hướng phát triển sau này của bạn

Bước 2 : Tìm ảnh và tư liệu
Bạn có thể lấy ảnh trên chính những Hastag bạn tìm được. Hoặc ảnh của đối thủ. Nên lấy ảnh của nước ngoài. Ví dụ trước khi bán hàng về mỹ phẩm nên lấy nội dung là ảnh đẹp của các trang instagram khác về con gái, son…

Cách down ảnh trên insta từ máy tính là : Kích chuột phải vào ảnh bạn muốn tải => Ấn vào dòng View Page Source ( hình như tiếng việt là kiểm tra trang ) => Sau đó ấn tổ hợp phím Command + F để search từ khoá ( trên window mình không rõ vì chưa bao giờ xài ) => trên thanh tìm kiếm gõ ‘’jpg'’ rồi Enter là ra => Cuối cùng copy link rồi tải về !

Bước 3: Xây dựng nội dung
Khi lập một trang insta mới nên up liền một lúc 30-40 cái ảnh về chủ đề bạn xây dựng. Không cần phải có nội dung chỉ cần up lên thôi là được.
Sau đó dùng phần mềm Followers Fast có trên Appstore để kéo follow. Kéo đến tầm 3-4k follow thì dừng lại là được ( lưu ý : đó là follow ảo nên sẽ bị tút mất 5-600 followers ) Mục đích của 2 bước này là để khi khách hàng vào thăm trang insta của bạn nó sẽ muốn nán lại xem và follow bạn.

Bước 4:Chăm sóc trang Insta.
Trong khoảng 10 ngày đầu mình up khoảng 10 tấm ảnh từ 8h sáng đến 10h tối cứ đủ 10 tấm là được. Sau đó khi đã ổn định tôi chỉ up 3-4 tấm 1 ngày.
Thời gian :8h-9h sáng , 1h trưa , 4h30 chiều , 6h30-7h30 tối
Việc này rất mất thời gian nên các bạn có thể dùng công cụ đặt lịch tự up bài trên trang instagram là : Gramblr.comm ( phần mềm hỗ trợ cả trên Macbook và Window )

Bước 5 : Hastag
Hastag cực kì quan trọng. Đây sẽ là cách để bạn tiếp cận khách hàng tiềm năng. Tối đa 1 bài viết là 30hastag. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi bạn chỉ nên dùng 28 cái hastag liên quan đến sản phẩm + 1 cái hastag là tên của trang instagram bạn đang xây dựng.
Ví du: như tôi, tôi liệt kê phân tích ra 1 list khoảng 600 cái hastag chuyên dụng cho sản phẩm của tôi. Chia ra 20 nhóm. Mỗi lần sử dụng tôi chỉ cần copy lại là xong.

Bước 5 : Vào những trang có chủ đề liên quan đến sản phẩm của bạn và Follow những người Follow họ
Vd : Về giầy dép vào trang về đàn ông và giày dép của đối thủ để follow những người đã follow đối thủ của tôi.
-Chỉ nên Follow 40 người trong 1 tiếng. Tối đa 400 người 1 ngày. Sau khi follow hết 7k người bạn có thể unfollow họ rồi đi follow tiếp
Về phần này : tôi dùng phần mêm tự động follow của bên ATP software : Simple instagram
Nhưng tôi nghĩ bên ATP cần cải tiến 1 số tính năng như : Phân tích những hastag của đối thủ hay dùng và những hastag nhiều người dùng ở thị trường Viêt Nam vì hastag là cái quan trọng nhất trên insta để tìm kiếm khách hàng tiềm năng, tự động like bài viết của khách hàng qua những hastag phổ biến, đặt lịch up bài viết.
Ai có khả năng viết code có thể liên hệ với tôi. Tôi sẽ mua ! Hoặc có nhã ý cho tôi dùng cùng thì tôi cũng cảm ơn !

Chú ý : Hãy tạo 1 profile trên insta thật chất lượng để người xem muốn ở lại và theo dõi bạn.

Cứ làm theo cách của tôi sau một tháng bắt đầu bán hàng. Với số lượng follow khoảng 20k followers . Một ngày 20 đơn hàng thật sự không khó mà lại free nữa chứ !

Đó là cách tôi làm thành công cũng khá tốt bạn có thể thử nghiệm.

Đây chỉ là những tâm sự những suy nghĩ cá nhân của tôi - một cậu bé sinh năm 1997 đang gặp phải một số trục trặc với Facebook Marketing và tôi cũng nhìn thấy những con người khác cũng giống như vậy ! Kiến thức tôi không có nhiều những tôi sẵn sàng chia sẻ những gì tôi có để mọi người tìm được hướng đi đúng đắn hơn !

Cảm ơn và chúc cho mọi người vững bước trên con đường mình đã chọn !

P/s : Mọi người có góp ý gì hay chia sẻ gì cùng chia sẻ để mọi người cùng phát triển nha. Tôi chỉ có một kinh nghiệm trong khâu sản xuất hàng hoá, tìm nguồn hàng, thời trang, giầy dép ,mỹ phẩm có thể giúp được mọi người chút ít. Rất hoan nghênh những Case - Study mới để học hỏi thêm kinh nghiệm ! Cảm ơn mọi người

[ Nhật ký : Viết cho những ngày chưa thành công ]

Đọc thêm: Hướng dẫn cách tiếp cận 100.000 khách hàng trên Facebook với chi phí 0đ

Tác giả: Triệu Vy
loading...

Thế giới phẳng mà sao chúng ta vẫn còn CONG?

Cụm từ “thế giới phẳng” đã trở thành 1 cụm từ thông dụng xuất phát từ cuốn sách “The World is Flat” của nhà báo Thomas L. Friedman người đã đã ba lần đoạt giải Pulitzer viết về toàn cầu hóa và những biến động lớn trong thời đại hiện nay. Dù bị nhiều chỉ trích, cuốn sách đã tạo ra 1 hiện tượng lớn ngay từ khi xuất bản lần đầu năm 2005, được bán rất chạy và giúp nhiều người hiểu về cái sự phẳng của thế giới.

Dưới đây là một số nội dung do tôi tóm tắt lại từ cuốn sách dày ngàn trang này. Bạo nào chưa đọc sách thì đọc status này sẽ hiểu cơ bản về “Thế giới phẳng”.

Thế giới phẳng mà sao chúng ta vẫn còn CONG?


BA KỶ NGUYÊN TOÀN CẦU HÓA
- Kỷ nguyên thứ nhất - Toàn Cầu hóa 1.0 - bắt đầu từ năm 1492 khi Columbus khám phá ra Thế Giới mới và mở ra sự giao thương giữa Thế giới Cũ và Thế giới Mới cho đến năm 1800. Với sự đề cao sức mạnh của các Quốc gia và Tôn giáo. Kỷ nguyên toàn cầu hóa 1.0 này được đánh dấu bởi năng lực sản xuất của các nước biết sử dụng sức mạnh công nghiệp.

- Kỷ nguyên thứ hai - Toàn Cầu hóa 2.0 - bắt đầu từ 1800 cho đến 2000 với động lực thúc đẩy hội nhập toàn cầu đến từ các tập đoàn đa quốc gia. Kỷ nguyên này đã bị gián đoán bởi cuộc Đại suy thoái và 2 cuộc chiến tranh thế giới. Sự hội nhập toàn cầu trong nửa đầu của kỷ nguyên thứ hai này được thúc đẩy nhờ chi phí giao thông giảm với sự gia đời của động cơ hơi nước và đường sắt. Trong nửa sau của Kỷ nguyên thứ hai, sự hội nhập toàn cầu xảy ra với tốc độ nhanh hơn nhờ vào sự giảm chi phí thông tin nhờ sự phổ biến của điện tín, điện thoại, máy tính, vệ tinh, cáp quang và phiên bản đầu của Internet. Kỷ nguyên này làm thế giới co lại từ cỡ trung bình xuống cở nhỏ.

- Kỷ nguyên thứ ba - Toàn cầu hóa 3. - bắt đầu từ năm 2000, với động lực thúc đẩy là sự kết nối toàn cầu ở một bước mới diễn ra nhờ vào sự kết nối giữa các máy tính cá nhân, hệ thống cáp quang, và phần mềm xử lý công việc. Sự hội tự này cho phép các cá nhân cộng tác và cạnh tranh trên toàn cầu. Toàn cầu hóa 3.0 làm cho thế giới co lại đến mức siêu nhỏ hay có thể nói một cách hình tượng là làm cho thế giới trở nên phẳng. Kỷ nguyên này trao quyền cho các cá nhân từ mọi nơi trên thế giới.
Nếu chủ thể của Toàn cầu 1.0 là các quốc gia, chủ thể của toàn cầu hóa 2.0 là các tập đoàn đa quốc gia từ châu Âu và Mỹ, , thì chủ thể của Toàn cầu hóa 3.0 là các cá nhân ở khắp mọi nơi trên thế giới vốn ngày càng trẻ nên “nhỏ” và “phẳng” hơn.

MƯỜI NHÂN TỐ LÀM PHẲNG THẾ GIỚI
- Nhân tố thứ nhất: Sự sụp đổ của nền kinh tế phi thị trường và rào cản thông tin cá nhân.
Cuộc cách mạng ngày 9/11/1989 đã xô đổ bức tường Berlin, chính thức kết thúc chiến tranh lạnh giữa hai bên và xóa đi nền kinh tế tập trung hóa, vận hành theo mệnh lệnh từ trên xuống của phía đông bức tường. Nền kinh tế tế tự do của phía tây, vận hành theo nhu cầu của thị trường “lên ngôi”, được áp dụng cho cả hai bên của bức tường.
Sự phát triển của máy tính cá nhân và hệ điều hành Windows đã phổ cập tin học cá nhân và xóa bỏ một rào cản vô cùng lớn: giới hạn về dung lượng thông tin từng cá nhân có thể quản lý và truyền tải.

- Nhân tố thứ hai: Ngày 8/9/1995 – Mạng Web xuất hiện và Netscape xuất hiện.
Năm 1991 Ông Berners – Lee đã phát minh ra mạng Web toàn cầu với ngôn ngữ đánh dấu siêu văn bản HTML. Kể từ ra đời, mạng Web và Internet đã phát triển đồng nhất với tốc độ siêu tốc. Chỉ trong vòng 5 năm, số lượng người sử dụng Internet đã tăng từ 600 ngàn đến 40 triệu.
Ngày 8/9/1995 Netscape bán cổ phiếu đợt đầu cho công chúng. trình duyệt thương mại đầu tiên thế giới của Netscape không chỉ làm cho Internet trở nên sống động mà còn cho phép mọi người từ trẻ đến già có thể sử dụng và làm nhiều công việc khác nhau với Web.

- Nhân tố thứ ba: Những phần mềm xử lý quy trình công việc.
Với việc kết nối ngày càng được cải tiến và những phần mềm xử lý quy trình có chức năng siêu việt, nhưng tiện dụng ngày nay con người có thể chia sẻ công việc cho nhau 1 cách dễ dàng. Ngôn ngữ XML và giao thức truyền SOAP cho phép các máy tính có thể trao đổi dữ liệu, tài liệu đã được định dạng chứa các loại thông tin: hồ sơ bệnh án, quảng cáo, gia dịch tài chính…Nhờ vậy, những dự án phức tạp có thể được chia ra từng phần, và được tiến hành làm tại nhiều nơi và phối hợp nhịp nhành với nhau.

- Nhân tố thứ tư: Những phần mềm với mã nguồn mở, và việc tải lên mạng.
Song song với các phần mềm của các công ty, chúng ta còn có thể tiếp cận các phần mềm với mã nguồn mở do các cá nhân, cộng đồng viết và tải lên mạng. Với sự chung tay phát triển, với trí tuệ của nhiều người những phần mềm mã nguồn mở này ngày càng được cải tiến và hữu ích.
Với mong muôn được cùng tham gia và được người khác nghe thấy ý kiến của mình, cộng đồng ngày càng tích cực tải và chia sẻ thông tin trên mạng phần mềm mã nguồn mở, trò chơi trực tuyến, blog, wikipedia… Việc tải, chia sẻ và hợp tác với nhau trên mạng có thể được xem như là 1 nhân tố sức mạnh khủng khiếp trong việc làm phẳng thế giới.

- Nhân tố thứ năm: Outsourcing - thuê ngoài.
Với sự hỗ trợ của công nghệ, các công ty có thể chia chuỗi dịch vụ và các hoạt động sản xuất của mình thành các thành phần, và thuê ngoài cho những thành phần công việc này. Khi đó chúng sẽ được thực hiện theo cách thức hiệu quả nhất với chi phí thấp nhất.
Những kỹ sư công nghệ thông tin của Ấn độ đã được đào tạo bài bản và tinh nhuệ để cung cấp cho Mỹ dịch vụ khác phục sự cố Y2K. Sự cố Y2K không xảy ra nhưng đã giúp cho Ấn Độ lợi thế to lớn trong việc cung cấp cho Mỹ những công việc thuê ngoài trong ngành Công nghệ thông tin.

- Nhân tố thứ sáu: Offshoring – Chuyển sản xuất ra nước ngoài.
Đó là việc di chuyển một phần hay nhiều phần sản xuất /vận hành của 1 công ty ra một nước khác. Việc này thường được các nước Âu, Mỹ áp dụng đối với các nước Trung Quốc, Malaysia, Thái Lan , Mexico , Ai-len , Brazil và Việt Nam; trong đó Trung Quốc chiếm thị phần ngày cang lớn nhất là từ sau năm 2001 sau khi Trung Quốc trở thành thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới. Mặc dù đang hưởng lợi từ việc thuê ngoài của một Trung Quốc đang phát triển nhưng nước Mỹ cần phài chiến lược đối phó với những thách thức mà Trung Quốc đang tạo ra cho nhiều lãnh vực công nghiệp của mình. Nếu không có chiến lược thích hợp, nước Mỹ sẽ mất đi rất nhiều sức mạnh kinh tế và ảnh hưởng của mình trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc.

- Nhân tố thứ bảy: Chuỗi cung ứng.
Chuỗi cung ứng là phương pháp tương tác theo chiều ngang giữa các nhà cung cấp, nhà bán lẻ và khách hàng nhằm tạo ra giá trị. Bản thân chuỗi cung ứng là một nhân tố làm phẳng nhưng nó cũng được trợ lực và phát triển hơn nhờ sự làm phẳng của thế giới. Một ví dụ tuyệt vời của chuỗi cung ứng đó là Walmart. Đây là công ty có doanh số lớn nhất thế giới nhưng bản thân nó không sản xuất gì cả. Tất cả những gì Walmart làm là tạo ra 1 chuỗi cung siêu hiệu quả, vận chuyển 2,3 tỷ kiện hàng/năm.

- Nhân tố thứ tám: Thuê bên ngoài làm hệ thống cung ứng.
Hầu hết các công ty không thể tự mình tạo ra chuổi cung ứng hoàn hảo như Wal-mart. Họ không biết làm sao để thực hiện tất cả các công đoạn một cách trọn vẹn, hoặc không có khả năng để có thể tự quản lý chuỗi cung toàn cầu phức hợp. Điều này đã tạo ra những cơ hội kinh doanh cho các công ty như UPS. Công này không chỉ phụ trách vận chuyển mà giúp tạo ra và quản lý chuỗi cung ứng cho khách hàng. Chẳng hạn như UPS sửa chữa máy tính vào giao máy tính cho khách thay cho Toshiba, và tổ chức các tuyến đường giao hàng cho bánh pizza Papa John. UPS và những nổ lực cung cấp chuổi cung ứng của họ, đang trở thành nhân tố làm phẳng mạnh mẽ.

- Nhân tố thứ chín: Cung cấp thông tin.
Informing – cung cấp thông tin là khả năng tìm kiếm thông tin, kiến thức để xây dựng và triển khai chuỗi cung về thông tin, kiến thức, và giải trí của mỗi cá nhân. Với Google, Yahoo, MSN và các công cụ tìm kiếm khác trên mạng web, con người ngày nay tự mình có thể tìm thấy rất nhiều các loại thông tin ở khắp mọi nơi trên thế giới. Đặc biệt, dịch vụ tìm kiếm Google ngày càng trở nên chính xác và tiện dụng giúp mọi người tìm kiếm hầu hết những thông tin mà họ cần. Vào năm 2005 – khi tác giả viết cuốn sách này, hàng ngày Google xử lý 1 tỷ lệnh tìm kiếm, tăng từ 150 triệu lệnh so với 3 năm trước đó… Google và các cổ máy tìm kiếm không chỉ làm phẳng thế giới mà còn giúp cho con người sống tốt hơn. Nếu không sống tốt, họ dễ dàng “bị phát hiện” bởi nhiều người khác nhờ Google và các cổ máy tìm kiếm thông tin.

- Nhân tố thứ mười: Các nhân tố xúc tác
Nhân tố xúc tác 1: “số hóa: nhờ cuộc cách mạng công nghệ thông tin, hầu hết mọi thứ từ hình ảnh, giải trí, truyền thông, việc xử lý văn bản, thiết kế…đều có thể được số hóa. Nhân tố xúc tác thứ 2: những tiến bộ vượt bực trong công nghệ chia sẻ tài liệu. Nhân tố xúac tác thứ 3: những đột phá trong việc gọi điện thoại qua mạng – VoIP. Nhân tố xúc tác thứ 4: đàm thoại qua video. Khả năng xúc tác thứ 5: đồ họa máy tính. Nhân tố xúc tác thứ 6: các công nghệ và thiết bị không dây mới.
Cùng với nhau, các nhân tố xúc tác này đã tạo ra cuộc cách mạng “Tôi di động”. Hiện nay mỗi chúng ta đều có thể làm việc bên bờ biển hay trong khách sạn. Khi cuộc cách mạnh “Tôi di động” phát triển hơn, con người có thể làm việc và lấy thông tin từ bất cứ nơi cào, chuyển thông tin đến bất kỳ đâu với bất kỳ phương tiện nào.

*** Phần tóm tắt trên tôi trích từ cuốn sách “Tăng tốc đến thành công”, tác giả Lâm Minh Chánh, được giải nhất sách kinh doanh 2015 do độc giả Tiki bầu chọn, đã xuất bản 8000 cuốn, TGM: 5K, Alpha books: 3K. Hiện tại đã ngưng xuất bản, để biến thành những status đăng trong Group QtvKN.


Đọc thêm:  Hãy bắt đầu bằng việc suy nghĩ tới điểm kết thúc

Thân ái
Lâm Minh Chánh
Chủ tịch KPBT (Khám Phá Bản Thân)
loading...



4 nguyên tắc vàng giúp nhãn hiệu được bảo hộ

Nhãn hiệu là một trong những đối tượng phổ biến trong kinh doanh và là tài sản gắn liền với mọi doanh nghiệp. Thực tế cho thấy, mỗi doanh nghiệp thường có ít nhất một nhãn hiệu và có doanh nghiệp sở hữu tới hàng chục, thậm chí hàng trăm nhãn hiệu như Vinamilk, Uniliver, Honda… Mỗi năm, Cục Sở hữu trí tuệ (SHTT) nhận gần 10 ngàn đơn đăng ký bảo hộ nhãn hiệu trong khi nguyên tắc bảo hộ cơ bản của đối tượng này là phải có khả năng phân biệt với hàng hóa dịch vụ của người khác. Do vậy, doanh nghiệp càng nộp đơn sau thì “tỉ lệ chống chọi” với các đối chứng nộp trước càng lớn. Đó là chưa kể rất nhiều doanh nghiệp nộp đơn đăng ký nhưng vẫn bị từ chối sau khoảng thời gian dài chờ đợi - ít nhất là 12 tháng, gây không ít tốn kém về thời gian, công sức, tiền bạc. Vậy làm thế nào để tăng khả năng bảo hộ cho nhãn hiệu là vấn đề mà chủ sở hữu cần quan tâm.

4 nguyên tắc vàng giúp nhãn hiệu được bảo hộ

Thứ nhất, nắm chắc danh mục đối tượng không được bảo hộ dưới dạng nhãn hiệu.

Điều 73 Luật Sở hữu trí tuệ quy định rõ 05 loại dấu hiệu không được bảo hộ dưới dạng nhãn hiệu nếu trùng hoặc tương tự gây nhầm lẫn với các dấu hiệu sau đây:

(i) hình quốc kỳ, quốc huy của các nước.
Bởi lẽ các dấu hiệu này thuộc sở hữu của nước đó, không thể bảo hộ độc quyền cho người khác nữa. Do vậy khi thiết kế cần tránh mô phỏng các dấu hiệu này

(ii) biểu tượng, cờ, huy hiệu, tên viết tắt, tên đầy đủ của cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp của Việt Nam và tổ chức quốc tế.
Ví dụ, biểu tượng dấu + của Hội chữ thập đỏ, hay biểu tượng con rắn trong ngành y của Bộ Y tế…nếu không được các cơ quan, tổ chức này cho phép.

(iii) tên thật, biệt hiệu, bút danh, hình ảnh của lãnh tụ, anh hùng dân tộc, danh nhân của Việt Nam, của nước ngoài.
Điều này là đương nhiên vì các dấu hiệu đó là của riêng họ, thuộc sở hữu của cá nhân đó.

(iv) dấu chứng nhận, dấu kiểm tra, dấu bảo hành của tổ chức quốc tế mà tổ chức đó có yêu cầu không được sử dụng, trừ trường hợp chính tổ chức này đăng ký các dấu đó làm nhãn hiệu chứng nhận.
Ví dụ, doanh nghiệp không nên thiết kế nhãn hiệu tương tự dấu chứng nhận “hàng việt nam chất lượng cao”.

(v) làm hiểu sai lệch, gây nhầm lẫn hoặc có tính chất lừa dối người tiêu dùng về nguồn gốc xuất xứ, tính năng, công dụng, chất lượng, giá trị hoặc các đặc tính khác của hàng hoá, dịch vụ.
Ví dụ, không nên thiết kế nhãn hiệu “Bánh mì Pháp” nếu sản phẩm bánh mì đó không có nguồn gốc từ Pháp.

Thứ hai, phải làm cho nhãn hiệu có khả năng phân biệt

Để nhãn hiệu có khả năng phân biệt thì doanh nghiệp cần chú ý 3 yếu tố là “dễ nhận biết” “dễ ghi nhớ” và “không rơi vào 13 trường hợp được quy định tại Khoản 2 Điều 74 Luật SHTT” (Quy tắc 313). Ví dụ:

(i) Hình học đơn giản, chữ số, chữ cái, ngôn ngữ không thông dụng. Chẳng hạn như nhãn hiệu chỉ là hình tam giác, chữ ABC… thì sẽ không có khả năng phân biệt. Trong thực tế, có nhãn hiệu bia 333 hay thuốc lá 555 chẳng hạn, là do các dấu hiệu này đã được sử dụng và thừa nhận rộng rãi với danh nghĩa một nhãn hiệu nên sẽ được bảo hộ.

(ii) Biểu tượng quy ước, hình vẽ hoặc tên gọi thông thường của hàng hoá, dịch vụ đã được sử dụng rộng rãi, thường xuyên, nhiều người biết đến. Chẳng hạn dép lào, dao thái lan

(iii) Mô tả hình thức pháp lý, lĩnh vực kinh doanh của chủ thể kinh doanh. Chẳng hạn như Hợp danh, Trách Nhiệm Hữu Hạn..

Thứ ba, tra cứu sơ bộ trước khi nộp đơn

Cơ sở dữ liệu về nhãn hiệu luôn luôn được cập nhật và nhiều lên mỗi ngày, kể cả trong nước và quốc tế. Do vậy, chủ sở hữu càng chậm nộp đơn thì sẽ có nhiều đối chứng từ chối hơn. Để tránh bị từ chối vì xung đột với bên thứ ba, doanh nghiệp cần xem xét nhãn hiệu dự định đăng ký của mình có thuộc sở hữu của người khác chưa hoặc có người khác nộp đơn đăng ký trước hay chưa.

Việc tra cứu sơ bộ này khá đơn giản. Chủ sở hữu có thể truy cập vào hai nguồn dự liệu công khai trong nước tại địa chỉ http://iplib.noip.gov.vn/WebUI/WSearch.php hoặc quốc tế tại địa chỉ http://www.wipo.int/romarin/search.xhtml;jsessionid=B3BAFED286C9DB9C0F028EB9AF7ECC2A. Nếu thấy đã có trùng hoặc tương tự thì cần thiết kế hoặc điều chỉnh lại nhãn hiệu mới.

Cuối cùng, sáng tạo trong thiết kế là rất quan trọng

Để tạo tính phân biệt, chủ sở hữu cần có những thủ thuật thiết kế biến những điều không có khả năng bảo hộ thành có khả năng bảo hộ. Thông dụng nhất vẫn là cách điệu hoặc viết liền nhau để tạo thành cụm chữ mang tính phân biệt. Thực tế nhiều doanh nghiệp chọn cách viết tắt của hai chữ đầu tiên như CASUMINA (Cao Su Miền Nam), Cocha Micha (Cơm Chảo, Mì Chảo)… hoặc thêm các hình vẽ, màu sắc…vào chữ cái để tạo tính phân biệt cao.

Một điều mà doanh nghiệp cần lưu ý là trong quá trình thẩm định đơn, ngoài các nguyên tắc căn bản được luật định và cụ thể hóa thông qua các quy chế thẩm định của Cục SHTT, thì vẫn còn một góc nhỏ cho quan điểm đánh giá của thẩm định viên. Do vậy, khi bị từ chối bảo hộ, doanh nghiệp có thể nhờ các đơn vị tư vấn chuyên sâu về SHTT xem xét, đánh giá việc từ chối đó có thuyết phục hay không để làm đơn phản đối. Thực tế có rất nhiều trường hợp Cục SHTT đã cấp văn bằng cho chủ đơn sau khi họ phản hồi lại ý kiến từ chối của Cục SHTT.

Đọc thêm: Dấu hiệu của thương hiệu mạnh

Tác giả: Luật sư Đậu Thị Quyên, LP Group
loading...