TRƯỚC THỀM VALENTINE NHỚ CHUYỆN NGÀY XƯA

Mình nhớ hồi nhỏ học cấp hai cỡ lớp 7 lớp 8 gì đó, có thích anh bạn lớn hơn 4 tuổi. Những tưởng ông bạn cũng có vẻ thích mình do hay bị ghẹo, nhưng hồi đó đâu có biết yêu đương là gì nên mình thôi, thích anh để đó. Đến hôm Valentine 14 - 2 mình nhớ cũng trùng vào buổi học cuối cùng của năm, mình vừa ra khỏi cổng trường chuẩn bị đi bộ về nhà (vì nhà cách trường 1 cây số nên lâu lâu đi bộ về), chợt thấy bóng dáng ông anh ở cổng, trên tay cầm món quà hay hoa hồng gì đó ko nhớ rõ.

TRƯỚC THỀM VALENTINE NHỚ CHUYỆN NGÀY XƯA


Lập tức tim đập thình thịch, cảm giác bị ai dí tặng quà ùa tới. Một hai ba chạy một hơi về nhà. Trong đầu toàn cảnh tưởng ôi anh ấy thích mình đem hoa tặng mình kìa xí hổ quá đi mất, lỡ bạn bè thấy thì tụi nó chọc xấu hổ chết ngất. Thôi dọt lẹ khỏi nhận quà...Từ đó mình cạch mặt ko gặp, mình trở nên ghét anh ta luôn ghét không lý do. Vài năm sau bình thường trở lại sang hỏi thì ông anh nọ cũng có để ý mình còn vụ tặng quà thì dĩ nhiên không hề có, tại hôm đó thấy mấy cặp tặng quà cho nhau làm mình tưởng tượng loạn xạ...1 lần con tim bối dzối, đúng là tuổi dậy thì tâm lý yêu ghét đủ kiểu....

Hôm rồi có ông anh kể mình nghe câu chuyện thứ hai, có phần giống mình cảm xúc khi xưa, nhưng phiên bản khác. Có cô bạn trong lớp thích anh, có tặng quà viết thư tay đặt ngăn bàn vài ba lần. Một hôm cô gái tình cảm chất ngất cầm lá thứ đem đến đưa tận tay anh bạn mình ngay giữa lớp. Anh bạn lúc đó phần nhiều tức tối xé tan nát bức thư tình. Còn cô bạn do bị từ chối nên khóc ròng cả tháng trời chưa hết...Sau này anh bạn kể tôi nghe vụ ấy rồi giải thích là vì lúc đấy không biết yêu cũng chẳng muốn yêu đương gì, nên việc đón nhận một tình yêu làm anh khó chịu. Chợt thấy tuổi 13-17 tình cảm xốc nổi tình chợt ập đến không biết đường lùa, haha. Đôi lúc bị tình rượt chạy bắn khói, chống cự quyết liệt, cứ như sợ dính vào như rươi bám, gỡ ra chảy máu.
.
VUI THẾ THÔI CHỨ VALETINES GẦN ĐẾN RỒI, CHÚC CÁC ĐÔI LỨA HẠNH PHÚC ĐONG ĐẦY, AI CHƯA CÓ TÌNH YÊU SANG NĂM MỚI CHẮC SẼ CÓ. 500 ANH EM CHUẨN BỊ GÌ CHO TÌNH YÊU CHƯA NÀO????

Đọc thêm:  Valentine - Tình yêu - Hạnh phúc - Thành công
loading...

Khoe thưởng trên facebook phải đúng quy trình...

Khi post lên trên Facebook ảnh chụp mình với một cơ số hoành tráng tiền được giới thiệu là tiền thưởng Tết Mậu Tuất 2018, đành rằng có tới 99% chỉ là nỗi niềm mơ ước cháy bỏng, nói theo thuật ngữ thời thượng là "sống ảo", nhưng bạn có biết mình đã phạm ít nhất là 2 sai lầm có thể mất tình bạn và ảnh hưởng xấu tới bước thăng tiến của mình.

Khoe thưởng trên facebook phải đúng quy trình...

1. Bạn đang gây khó cho các cấp lãnh đạo hỗm rày đầu muốn rụng hết tóc và da mặt ước gì dày ra vì không lo được thưởng Tết tươm tất cho nhân viên.

2. Bạn đang cười đùa trên sự đau khổ của rất đông bạn bè mình Tết năm nay có nhiều khả năng bị móm tiền Tết.

Theo báo cáo từ số liệu của 400 doanh nghiệp trên địa bàn TP.HCM, mức tiền thưởng Tết âm lịch 2018 cao nhất thuộc về một doanh nghiệp trong nước, khoảng 950 triệu đồng. Mức thưởng cao nhất của khối doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài gần 354 triệu đồng. Mức thưởng thấp nhất của công nhân tại các khu chế xuất - khu công nghiệp TP.HCM là 3,9 triệu đồng.Có một công ty TNHH ở khu công nghiệp Củ Chi dự kiến sẽ trao cho mỗi công nhân một phần quà Tết trị giá 600.000 đồng. Ở Hà Nội, mức thưởng Tết Âm lịch trung bình của khối doanh nghiệp do nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ là 3,7 triệu đồng/người và của khối doanh nghiệp dân doanh là 3,95 triệu đồng/người. Trong khi đó, mức thưởng Tết thấp nhất nước là 20 ngàn đồng/người (tại một doanh nghiệp dân doanh ở tỉnh Vĩnh Phúc), bằng 40% so với năm 2017 (50 nghìn đồng/người).

loading...


Nói thiệt lòng, tôi cũng đang canh cánh một nỗi niềm mơ ước, thậm chí còn cháy bỏng hơn bạn nữa kìa. Nhưng để không làm đau lòng sếp và mất lòng bạn bè, tôi chỉ dám khiêm tốn khoe rằng mình được thưởng một... cỗ máy in tiền.

Đọc thêm: Nội lực của người lãnh đạo !

P.H.P.

Review Sách: Khi hơi thở hóa thinh không - Paul Kalanithi

Về tổng quát, quyển sách khá thú vị. Ở đỉnh cao của danh vọng, Paul phát hiện ra mình mắc bệnh ung thư và hành trình của anh bắt đầu. Mắc ung thư, anh mất đi sự sống, mất đi sức khỏe nhưng anh tìm lại được chính mình. Đoạn đầu của quyển sách không thú vị, nhàn nhạt kể về thành tựu cuộc đời, sự trăn trở của anh về mục đích sống. Câu chuyện bắt đầu thú vị khi anh phát hiện mình mắc ung thư. Anh cởi bỏ bộ áo bác sĩ quyền lực và rồi khoác lên mình áo bệnh nhân.

Review Sách: Khi hơi thở hóa thành thinh không - Paul Kalanithi
 
Từ giai đoạn này trở đi, câu chuyện đươc nhìn nhận qua cái nhìn của mọt người bác sĩ và cũng đồng thời là người bệnh nhân. Một câu chuyện có thật, con người là có thật, cảm xúc của anh cũng là thật. Đến cuối sách, trong nhưng ngày cuối của cuộc đời anh, văn phong không máu mè nhưng vẫn khiến người khác cảm động.

loading...


Câu chuyện không thắng ở văn phong, mà thắng ở chõ đây là câu chuyện của tác giả nên cảm xúc chân thật, hơn nữa, góc nhìn đa chiều của anh cho ta khá nhiều điều để suy ngẫm.
Quyển sách làm bằng giấy trắng nên khá mượt. Alpha book làm quyển này ok hơn những quyển khác, đọc rất sướng, không sợ gãy gáy, không lỏng lẻo như mấy quyển khác.

P/S: Quyển này không được xép vào hàng xuât sắc, ai đã từng đọc những cuốn nặng đô thì không nên kì vọng nhiều.

Đọc thêm:  Gửi anh - Chồng tương lai của em!

Con Người Sài Gòn

Tôi đã từng đọc rất nhiều bài viết về những phẩm chất tốt đẹp của người Sài Gòn rằng người Sài Gòn thân thiện ra làm sao, con người Sài Gòn hiếu khách như thế nào...

Con Người Sài Gòn

Bản thân là 01 người con gái được sinh ra tại An Giang nhưng lớn lên và sinh sống tại Sài Gòn nên cũng xem như 02/03 người Sài Gòn rồi. Từ trước đến giờ tôi chưa mảy may suy nghĩ về cái nơi mình đang sinh sống. Trong thế giới của tôi Sài Gòn là một nơi tôi đang sống, đang làm việc, chật chội, đông đúc, nóng bức...chỉ đơn giản là thế thôi.

Cho đến một buổi sáng, trời se se lạnh, đang loay hoay suy nghĩ sáng nay sẽ ăn gì để đi làm nhỉ? Trong đầu loét lên suy nghĩ, mua sanwich ăn và mua sữa đậu nành uống thế là đủ cho buổi sáng. Và y như suy nghĩ, tôi chạy đến cửa hàng mua sanwich và chạy sang con hẻm nhỏ bên kia đường mua 01 chai sữa đậu nành. Dừng xe trước xe sữa (xe sữa này có từ rất lâu rồi, rất gần nhà nhưng tôi chưa 01 lần ghé mua) tôi nói:
“Cô lấy cho con 01 chai sữa đậu nành.”
“Con có lấy đường và đá không?” - cô bán sữa vui vẻ đáp.
“Dạ, cô cho con ít đường và không lấy đá vì con đi làm cũng hơi xa lên công ty là tan hết” - tôi cũng vui vẻ trả lời.
Cô bán cho tôi chai sữa xong cô dặn tôi:
“Lần sau con ghé mua sữa không thấy cô thì con cứ lấy sữa đi mà uống sữa cô để sẵn trên xe bên này là có đường bên này là không đường vì nhiều khi cô phải chạy vào nhà lấy sữa không ai trông hàng, nên con cứ lấy đi làm uống rồi hôm sau ghé trả cô cũng được chứ đợi cô ra nhiều khi lại trễ giờ làm của con.”

Thế là không còn lạnh cho những ngày cuối đông, ấm lòng vì những cử chỉ của người Sài Gòn. Từ đó, tập quan sát nhiều hơn và tôi chợt nhận ra Sài Gòn tuy đông đúc, chật chội, xô bồ nhưng con người thì dễ thương đến lạ!

Xem thêm:  Con người chúng ta đã được lập trình tiêu cực
loading...

Nội lực của người lãnh đạo !

Xem phim kiếm hiệp, thấy có những người trông dáng vẻ rất bình thường, hoặc là những ông già bảy tám mươi tuổi nhìn hom hem yếu ớt nhưng bên trong con người họ lại có nội công rất thâm hậu. Thứ nội công ấy thường phát ra trong những tình huống gây cấn nhất với để bảo vệ mình hoặc hạ gục mục tiêu.

Trong cuộc sống hay trong kinh doanh, cũng có những người có nội lực thâm hậu như vậy nhưng không phải dùng để đánh nhau như trong phim. Nội lực của một người ẩn sâu bên trong suy nghĩ và tư duy của họ. Nội lực đó sẽ được phát tiết trong những tình huống cần đưa ra những quyết định hay giải quyết các vấn đề then chốt. Hoặc nó sẽ được thể hiện rõ ràng hơn qua chiều sâu của việc hoạch định các kế hoạch chiến lược.

Nội lực của người lãnh đạo !

Những người lãnh đạo, họ cũng có dáng vẻ bình thường như bao người khác, nhưng chúng ta thường thắc mắc tại sao họ có thể thành công thế. Tại sao họ có thể đưa ra những quyết định nhanh gọn và đầy đủ trong tích tắc. Đó là vì họ đã luyện “nội công” đến mức thâm hậu, thứ nội công ấy chuyển thể thành những phản xạ để tung ra trong mọi tình huống. Giống như trong phim, nội lực được hình thành qua kinh nghiệm (càng già nội lực càng cao) hoặc qua việc “vô tình lượm được bí kiếp” (học từ sách vở), hoặc là được sư phụ truyền đạt (có thầy giỏi).
Có một điều chắc chắn, dù là trong phim hay đời thực, thì nội công không phải sinh ra đã có mà phải được tạo nên qua quá trình học hỏi và trải nghiệm. Nếu muốn sau này ta là cao thủ võ lâm thì chắc hẳn hôm nay ta phải đi tìm “bí kiếp”, hoặc là đi tìm chân sư, hoặc ít nhất là cũng nhảy vào thực tiễn mà đánh nhau để tích luỹ kinh nghiệm. Vậy thay vì cứ chê bai những nhà lãnh đạo một cách vô lý thì tại sao ta không hiểu là vì nội lực họ mạnh nên họ tung đòn khác với chúng ta, và họ ra quyết định cũng khác với suy nghĩ của chúng ta. Để đánh nhau với cao thủ thì chí ít mình cũng phải là cao thủ đã.
Nội lực của người lãnh đạo, thấy dễ mà khó vô bờ.

Xem thêm:  ĐỪNG XEM KHÁCH HÀNG LÀ NHỮNG CON CỪU

loading...


Hứa với bạn… một chữ tình

Dù ai nói ngả nói nghiêng, nói xiên nói xẹo, nhìn hình ảnh một người đàn ông đồng hương (quê nội thôi) của mình tay mang còng bị áp giải ra tòa, tôi không thể không cám cảnh. Rồi xem video cảnh xe chở phạm nhân rời trại tạm giam từ lúc 6 giờ sáng hụ còi chớp đèn chạy trong sớm mai thủ đô trời trở lạnh, tôi lại chạnh lòng nhớ tới người đàn ông này từng có thời hễ ra khỏi cơ quan là được xe cảnh sát hụ còi chớp đèn mở đường. Cũng xe cảnh sát hụ còi, chớp đèn mà sao khác nhau 180 độ. Người đàn ông này từng ở trong nhóm mười mấy người nắm trong tay quyền quyết định mọi chuyện của cả đất nước. Và người đàn ông này trở thành quan chức có chức vụ cao nhất phải ra hầu tòa kể từ khi Việt Nam thống nhất tới nay.

Tôi không dám lạm bàn, nhưng dù sao cũng cảm thấy đỡ xốn xang khi cho tới nay người đàn ông này chỉ bị truy tố về tội "cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" chớ không phải là tội "tham ô tài sản" như các thuộc cấp (cho dù có thể họ có cơ hội phạm tội xuất phát từ chuyện làm trái quy định của người đàn ông này). Mà chuyện cố ý làm trái ở Việt Nam bây giờ thì nói như một người bạn cảm thán trên Facebook "hôm qua là đúng, bữa nay bị coi là sai, ngày mai lại được xem là đúng".

Hứa với bạn… một chữ tình

Tôi cũng chỉ dám ngửa mặt lên trời mà than rằng đã chấp nhận làm chính trị thì phải chấp nhận những hệ lụy, lắt léo của quan trường. Nghiệt ngã lắm thay, lên voi xuống chó như một giấc mơ vừa chín một nồi cháo kê.

Rồi từ chuyện người đàn ông đồng hương đó, tôi suy ra một chân lý rằng người ta sau khi lột tất tần tật hư danh chức tước phù du cũng như các lớp xiêm y phù phiếm thì chỉ còn trần trụi cái chữ… tình. Trong đó có tình bạn.

Tôi có một anh bạn đồng niên đồng nghiệp mà mình quen nhau từ thuở hàn vi của một thời tuổi trẻ dữ dội. Tôi biết vợ anh từ khi chị còn là một nữ cán bộ Đoàn người gốc Hoa nổi danh. Tôi quen anh từ khi anh còn là một họa sĩ trình bày kiêm phóng viên ảnh của báo Tuổi Trẻ. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh anh trong một lần tòa soạn báo Tuổi Trẻ (lúc đó đã dời từ Phạm Ngọc Thạch về Lý Chính Thắng) đón tiếp một số đông bạn đọc trẻ. Mặc dù bị thương tật ở chân, anh bạn vẫn xông xáo, thậm chí tìm cách leo trèo lên cao, để chụp ảnh. Cái hình ảnh anh đứng trên mái che tòa soạn tới giờ còn in đậm trong trí tôi, dù trên dưới 34 năm rồi. Máu dữ trời thần. Lúc đó, tôi nói với ba ông bạn đồng nghiệp Đoàn Khắc Xuyên, Danh Đức và Ngọc Trân rằng: Nguyễn Văn Vinh sung quá chừng.

Sau này, anh bạn thực hiện tờ báo Doanh Nhân Saigon Cuối Tuần. Năm lần bảy lượt, năm này tháng nọ, bạn chào mời, nhưng bạn thì nhiệt tình, tôi lại lình xình, bạn thì ưu ái, tôi lại bán cái, nên hứa miết mà vẫn chưa thể viết gì cho bạn. Trong bữa gặp nhau trước Noel 2017, nghe bạn báo tin mừng vừa xin được giấy phép mở một mạng xã hội, tôi chúc mừng kịch liệt và trong lúc phấn khích mất cảnh giác đã hứa từ đầu năm 2018 sẽ làm ôsin phục vụ bạn. Rồi bạn ra deadline cụ thể hàng tháng, rồi bạn nhắc nhở,… rồi tôi đã viết gửi bạn bài đầu tiên. Bài này đã được bạn cho đăng trên báo Doanh Nhân Saigon Cuối Tuần số đề ngày 12-1-2018.

Cảm ơn ân tình của bạn và bà xã của bạn. Và tôi viết mấy dòng này, cốt là để có cớ giới thiệu với các bạn của mình tờ báo mà bạn thực hiện. Chỉ có vậy thôi mà hỗng biết sao lại dài dòng như vầy. Có lẽ tại cái chữ tình giữa chúng tôi nó dai, nó dài.


Xem thêm: F5 CHO CUỘC SỐNG

PHẠM HỒNG PHƯỚC
loading...

Để kinh doanh ai ai cũng cần vốn, vậy vốn là gì?

Đi loanh quanh ở Việt Nam ta, thấy từ doanh nghiệp, doanh nhân, khởi nghiệp, ai ai cũng hỏi Vốn. Thế vốn là cái vồn gì vậy?

Định nghĩa: Trong kinh tế học, vốn là bất cứ gì giúp doanh nghiệp nâng cao khả năng hoạt động và hiệu quả kinh tế.

Thế là rộng lắm. Vậy mà hầu như chúng ta chỉ nhắc tới: Vốn tài chính (tiền, vàng, đô, coin, đất đai v.v...) là chính. Thi thoảng cũng có người nhắc tới Vốn sinh thái (rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu), vốn vô hình (vd: thương hiệu), vốn kiến thức (vd: công nghệ, bằng sáng chế), vốn con người (vd: chuyên gia, cán bộ có kĩ năng), vốn quan hệ (vd: COCC).

Để kinh doanh ai ai cũng cần vốn, vậy vốn là gì?


Nhưng rất nhiều người nếu không muốn nói là phần đông chúng ta lãng quên một loại vốn quan trọng là Vốn đạo đức (Ethical Capital).

Bọn Tây chúng đẻ ra rất nhiều thứ để bảo vệ nguồn vốn này. Hầu như các doanh nghiệp lớn đều có Code of Conduct (nguyên tắc hành xử) và có Ethics Line (đường dây nóng đạo đức). Tìm kiếm thử từ khóa này thì ra 184 triệu kết quả ngay.

Nguồn vốn đạo đức là mạch máu tạo ra văn hóa doanh nghiệp bền vững. Vấn đề là rất nhiều người muốn kiếm nhanh, đánh quả nhanh, nên không quan tâm mấy tới vấn đề đạo đức. Giống như mấy em ca ve, các em bảo chết vì si đa thì 10 năm mới chết, còn chết đói thì 1 tuần ko ăn là chết rồi.

Nếu chúng ta xây dựng doanh nghiệp kiểu ca ve thì không quan tâm tới bền vững, văn hóa và đạo đức. Còn nếu muốn doanh nghiệp mãi mãi vững bền, bổng lộc suốt đời tận hưởng; kiếp này thỏa chí, trăm đời sau còn để tiếng thơm thì việc xây dựng Đạo đức và Văn hóa Doanh nghiệp phải đặt lên hàng đầu.

Xem thêm: Khởi nghiệp muốn làm lớn và bền hãy đơn giản và tinh gọn

loading...